Vàng Ðen (Kỳ 25)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 25


 


Phong Sương chỉ linh cảm thấy, Diana dường như có một thực lực cũng rất đáng kể, không thuần túy nhúng tay vào vụ thuốc phiện để điều tra và chặn đứng. Ðằng sau đó, nó còn ẩn chứa một cái gì cũng ghê gớm lắm. Vì đã hơn mười năm làm việc chung, Phong Sương chẳng thấy bao giờ cô nàng nhắc đến chuyện kết thúc vụ ma túy.


Ngược lại, Diana cũng biết rất rõ, ngoài số tiền lương thật lớn, Phong Sương được lãnh hàng tháng, Phong Sương còn làm ra nhiều tiền gấp bội số lương đó. Chỉ nội lấy hàng từ Khung Sa đem về đến tay của Diana cũng đã thành tiền, chưa kể những đường dây nhỏ khác, lợi tức hoàn toàn vào thẳng tay Phong Sương.


Thật hiếm hoi mới thấy Diana thể hiện tình cảm bằng những cuộc vui chơi. Không hiểu vì tình cờ hay một trùng hợp ngẫu nhiên.


Lần đầu tiên rủ được Diana đi nhẩy, cũng là lần cuối cùng. Cuộc vui được tổ chức tại dinh của hoàng thân Souvano Xithôn. Cả hai đã xuất hiện thật lộng lẫy với sự trầm trồ của nam phái. Phong Sương đã không từ chối bất cứ bản nhạc nào, vì không còn ai ghiền nhẩy bằng Phong Sương.


Chuyện xẩy ra từ lúc một tên mặc bộ quần áo phi công thật kệch cỡm mời hai cô nhẩy. Lớp áo bằng vải dù kéo ghì chiếc bụng phệ, lủng lẳng thêm cây súng bên nách trái biến hắn thành một kẻ đầy lố bịch. Chỉ nhìn thấy đôi mông nẩy phè sau làn vải, trên thân người ngắn ngủi, đã khiến Phong Sương lợm giọng.


Hai mắt láo liên hết nhìn Phong Sương lại nhìn Diana.


-Sáo duồn suối chình chình. (Con gái Việt Nam đẹp đẹp.)


Hắn mời Diana nhẩy sau khi bị Phong Sương từ chối. Diana khẽ lắc đầu. Hắn chồm người nắm tay Diana như muốn kéo ra sàn nhẩy.


Không hiểu bằng cách nào, hắn đã tự ngã bật ngửa lên một chiếc bàn phía sau lưng. Bàn đổ, ly tách rơi loảng xoảng. Mọi người đã ngưng nhẩy, quay lại nhìn hắn. Hoàng thân Xithôn len lỏi đám đông để đến gần, trong khi gã lồm cồm ngồi dậy.


-Chuyện gì vậy?


-Con gái Việt Nam đẹp đẹp, dữ dữ.


Câu chuyện tưởng đã êm sau khi hoàng thân Xithôn vỗ tay giải tán mọi người cũng như gia nhân đã nhanh nhẹn dọn dẹp ly tách vỡ.


-Chị biết hắn là ai không?


-Sàvonson, em của Xithôn, hắn lưu manh lắm.


Phong Sương đã nghe nói nhiều đến hắn, một tên dâm loạn, chuyên cùng đàn em bắt cóc gái đẹp trong vùng để cưỡng hiếp. Phong Sương không ngờ phản ứng của Diana lại mãnh liệt như vậy. Chỉ thấy Diana đưa chân móc chân hắn, tay đẩy mạnh, khối thịt phì nộn đã bay ngay xuống đất. Thể nào cũng có chuyện, Phong Sương tự nghĩ.


-Hai cô gái Việt Nam, tối nay hai cô phải lại nhà hoàng thân Sàvonson, xe đã chờ ngoài cổng, đi ra xe.


Sự tự nghĩ của Phong Sương nó đến cấp kỳ, hai thanh niên Lào nhăn nhở đến nói những câu thật trắng trợn như muốn bắt cóc hai người đàn bà. Phản ứng của Diana không còn mãnh liệt như trước nữa, nó khốc liệt.


Ly rượu sau khi tạt thẳng vào mặt tên đứng gần nhất, đã được đập vỡ đôi nơi cạnh bàn, bay lên theo cánh tay, chém xéo ngay mặt hắn. Miệng chiếc ly vỡ đã xẻ từ trán xuống má trái những lằn song song, từ đấy, máu tuôn ra xối xả.


Tên còn lại rút ngay một khẩu súng với nòng thép xanh biếc, chĩa về phía Diana, nhưng ngần ngừ, không dám bắn. Bốn người im lặng nhìn nhau, từ kẻ bị thương rũ như con mèo ướt đến người gây tổn thương đang lạnh lùng bỏ chiếc ly vỡ dính máu xuống sàn.


Cả bốn nhường sự kêu rú, la hét lại cho đám đông. Hoàng thân Xithôn phải chấm dứt ngay buổi dạ tiệc, đích thân cho cận vệ đưa Phong Sương và Diana về tận nhà cùng biệt phái hai cận vệ ở lại bảo vệ nguyên đêm cho cả hai.


Sáng hôm sau, cả Vạn Tượng xôn xao về cái chết của Souvano Sàvonson cùng đám cận vệ. Người ta nhìn thấy xác của cả năm người bị thắt cổ, treo trần truồng trên những cành lớn của cây phượng đỏ trước cổng dinh của chính Sàvonson. Ðiểm kinh hãi nhất, tất cả xác đều bị mổ ruột cho đến chết, trước khi treo.


Mặc dù có sự va chạm tối hôm trước với hai người đàn bà, nhưng không thể nào kết tội hai người đã ra tay ám hại, vì cả hai được chính người của hoàng thân Xithôn bảo vệ cả đêm, lại nữa, cuộc giảo nghiệm sơ khởi cho biết, cả năm đã bị giết cùng lúc Phong Sương và Diana trên đường về. Phong Sương chắc chắn đã không làm chuyện đó, Diana lại còn không nữa, cả đêm cô nàng đã ngủ cùng phòng với Phong Sương.


Lúc cả hai biết được câu chuyện do cô Lụa kể trong lúc cả ba ăn sáng, cũng là lúc hoàng thân Xithôn đang bối rối bước những bước dài trong phòng khách tại tư dinh. Nhà sư già ngồi trên một chiếc bồ đoàn, trong một góc phòng, hai tay chắp trước ngực, mắt nhắm nghiền như đang tham thiền, nhập định.


-Nhà sư nghĩ sao? Làm sao lại có thể xẩy ra chuyện như thế này?


-Ðó cũng là do cái nghiệp của hoàng đệ phải chịu.


-Trời ơi, tôi không hỏi nhà sư về những nghiệp chướng, những luân hồi quả báo. Tôi muốn nhà sư cho tôi biết phải làm gì bây giờ. Tôi sẽ trả lời với báo chí ra sao? Nhà sư nghĩ là nhóm nào đã làm?


Bo Ngu?i Vi?t hoan nghnh qu v? d?c gi? dng gp v trao d?i ki?n. Chng ti xin qu v? theo m?t s? quy t?c sau dy:

Tn tr?ng s? th?t.
Tn tr?ng cc quan di?m b?t d?ng.
Dng ngn ng? l? d?, tuong knh.
Khng c? v d?c ti ph?n dn ch?.
Khng c? d?ng b?o l?c v c k? th?.
Khng vi ph?m d?i tu, khng m? l? c nhn cung nhu t?p th?.

Ta so?n s? t? ch?i dang t?i cc ki?n khng theo nh?ng quy t?c trn.

Xin qu v? dng ch? Vi?t c dnh d?u d?y d?. Nh?ng thu vi?t khng d?u c th? b? t? ch?i v d? gy hi?u l?m cho ngu?i d?c. Ta so?n c th? hi?u dnh l?i van nhung khng thay d?i ki?n c?a d?c gi?, v s? khng dang cc b?c thu ch? l?p l?i ki?n d nhi?u ngu?i vi?t. Vi?c dang t?i cc b?c thu khng c nghia bo Ngu?i Vi?t d?ng v?i tc gi?.

Với ‘Truyện Tình,’ phải hiểu thế nào về ‘Lời bạt?’

Tôi thực sự không hiểu do ý kiến hay “sáng kiến” của ai, mà bất ngờ, ở những trang giữa tuyển tập “Truyện Tình,” lại là “Lời bạt.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ cuối)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy.

Cuốn sổ sinh tử

Mười lăm ngày trước 30 Tháng Tư tôi vẫn còn làm báo, và tờ báo cuối cùng tôi làm ở Sài Gòn giờ này vẫn còn trong tay tôi, là nguyệt san Thời Tập số 23.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

‘Truyện Tình,’ tuyển tập lung linh vầng trăng tình bạn

Nhà xuất bản Người Việt Books hợp tác với công ty Amazon, mới ấn hành tuyển tập thơ, văn, họa có tên “Truyện Tình.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ 2)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy. Không thấy ghi ai là người biên soạn...

Bia đá trên đảo Hoàng Sa

Về danh xưng thời Nguyễn Huệ gọi là Đảo Cát Vàng, Trung Hoa gọi là Tây Sa, Âu Tây gọi Paracel hay Parcels, Nhật gọi Hirata Gunto.

Thời phẳng*

Con người đúng nghĩa, có đầy đủ nhân phẩm làm người chứ không phải là những người đang sống trên những cánh đồng nứt nẻ

Tưởng niệm đen một thời*

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách

Thời gian đang đi qua – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói... Bây giờ em tuổi lớn/ Chân tê, tay mỏi, khớp xương đau/ Em cầm cái lược, em buông xuống/ Tóc biếc còn mô! Đã bạc đầu!