Vàng Ðen (Kỳ 25)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 25


 


Phong Sương chỉ linh cảm thấy, Diana dường như có một thực lực cũng rất đáng kể, không thuần túy nhúng tay vào vụ thuốc phiện để điều tra và chặn đứng. Ðằng sau đó, nó còn ẩn chứa một cái gì cũng ghê gớm lắm. Vì đã hơn mười năm làm việc chung, Phong Sương chẳng thấy bao giờ cô nàng nhắc đến chuyện kết thúc vụ ma túy.


Ngược lại, Diana cũng biết rất rõ, ngoài số tiền lương thật lớn, Phong Sương được lãnh hàng tháng, Phong Sương còn làm ra nhiều tiền gấp bội số lương đó. Chỉ nội lấy hàng từ Khung Sa đem về đến tay của Diana cũng đã thành tiền, chưa kể những đường dây nhỏ khác, lợi tức hoàn toàn vào thẳng tay Phong Sương.


Thật hiếm hoi mới thấy Diana thể hiện tình cảm bằng những cuộc vui chơi. Không hiểu vì tình cờ hay một trùng hợp ngẫu nhiên.


Lần đầu tiên rủ được Diana đi nhẩy, cũng là lần cuối cùng. Cuộc vui được tổ chức tại dinh của hoàng thân Souvano Xithôn. Cả hai đã xuất hiện thật lộng lẫy với sự trầm trồ của nam phái. Phong Sương đã không từ chối bất cứ bản nhạc nào, vì không còn ai ghiền nhẩy bằng Phong Sương.


Chuyện xẩy ra từ lúc một tên mặc bộ quần áo phi công thật kệch cỡm mời hai cô nhẩy. Lớp áo bằng vải dù kéo ghì chiếc bụng phệ, lủng lẳng thêm cây súng bên nách trái biến hắn thành một kẻ đầy lố bịch. Chỉ nhìn thấy đôi mông nẩy phè sau làn vải, trên thân người ngắn ngủi, đã khiến Phong Sương lợm giọng.


Hai mắt láo liên hết nhìn Phong Sương lại nhìn Diana.


-Sáo duồn suối chình chình. (Con gái Việt Nam đẹp đẹp.)


Hắn mời Diana nhẩy sau khi bị Phong Sương từ chối. Diana khẽ lắc đầu. Hắn chồm người nắm tay Diana như muốn kéo ra sàn nhẩy.


Không hiểu bằng cách nào, hắn đã tự ngã bật ngửa lên một chiếc bàn phía sau lưng. Bàn đổ, ly tách rơi loảng xoảng. Mọi người đã ngưng nhẩy, quay lại nhìn hắn. Hoàng thân Xithôn len lỏi đám đông để đến gần, trong khi gã lồm cồm ngồi dậy.


-Chuyện gì vậy?


-Con gái Việt Nam đẹp đẹp, dữ dữ.


Câu chuyện tưởng đã êm sau khi hoàng thân Xithôn vỗ tay giải tán mọi người cũng như gia nhân đã nhanh nhẹn dọn dẹp ly tách vỡ.


-Chị biết hắn là ai không?


-Sàvonson, em của Xithôn, hắn lưu manh lắm.


Phong Sương đã nghe nói nhiều đến hắn, một tên dâm loạn, chuyên cùng đàn em bắt cóc gái đẹp trong vùng để cưỡng hiếp. Phong Sương không ngờ phản ứng của Diana lại mãnh liệt như vậy. Chỉ thấy Diana đưa chân móc chân hắn, tay đẩy mạnh, khối thịt phì nộn đã bay ngay xuống đất. Thể nào cũng có chuyện, Phong Sương tự nghĩ.


-Hai cô gái Việt Nam, tối nay hai cô phải lại nhà hoàng thân Sàvonson, xe đã chờ ngoài cổng, đi ra xe.


Sự tự nghĩ của Phong Sương nó đến cấp kỳ, hai thanh niên Lào nhăn nhở đến nói những câu thật trắng trợn như muốn bắt cóc hai người đàn bà. Phản ứng của Diana không còn mãnh liệt như trước nữa, nó khốc liệt.


Ly rượu sau khi tạt thẳng vào mặt tên đứng gần nhất, đã được đập vỡ đôi nơi cạnh bàn, bay lên theo cánh tay, chém xéo ngay mặt hắn. Miệng chiếc ly vỡ đã xẻ từ trán xuống má trái những lằn song song, từ đấy, máu tuôn ra xối xả.


Tên còn lại rút ngay một khẩu súng với nòng thép xanh biếc, chĩa về phía Diana, nhưng ngần ngừ, không dám bắn. Bốn người im lặng nhìn nhau, từ kẻ bị thương rũ như con mèo ướt đến người gây tổn thương đang lạnh lùng bỏ chiếc ly vỡ dính máu xuống sàn.


Cả bốn nhường sự kêu rú, la hét lại cho đám đông. Hoàng thân Xithôn phải chấm dứt ngay buổi dạ tiệc, đích thân cho cận vệ đưa Phong Sương và Diana về tận nhà cùng biệt phái hai cận vệ ở lại bảo vệ nguyên đêm cho cả hai.


Sáng hôm sau, cả Vạn Tượng xôn xao về cái chết của Souvano Sàvonson cùng đám cận vệ. Người ta nhìn thấy xác của cả năm người bị thắt cổ, treo trần truồng trên những cành lớn của cây phượng đỏ trước cổng dinh của chính Sàvonson. Ðiểm kinh hãi nhất, tất cả xác đều bị mổ ruột cho đến chết, trước khi treo.


Mặc dù có sự va chạm tối hôm trước với hai người đàn bà, nhưng không thể nào kết tội hai người đã ra tay ám hại, vì cả hai được chính người của hoàng thân Xithôn bảo vệ cả đêm, lại nữa, cuộc giảo nghiệm sơ khởi cho biết, cả năm đã bị giết cùng lúc Phong Sương và Diana trên đường về. Phong Sương chắc chắn đã không làm chuyện đó, Diana lại còn không nữa, cả đêm cô nàng đã ngủ cùng phòng với Phong Sương.


Lúc cả hai biết được câu chuyện do cô Lụa kể trong lúc cả ba ăn sáng, cũng là lúc hoàng thân Xithôn đang bối rối bước những bước dài trong phòng khách tại tư dinh. Nhà sư già ngồi trên một chiếc bồ đoàn, trong một góc phòng, hai tay chắp trước ngực, mắt nhắm nghiền như đang tham thiền, nhập định.


-Nhà sư nghĩ sao? Làm sao lại có thể xẩy ra chuyện như thế này?


-Ðó cũng là do cái nghiệp của hoàng đệ phải chịu.


-Trời ơi, tôi không hỏi nhà sư về những nghiệp chướng, những luân hồi quả báo. Tôi muốn nhà sư cho tôi biết phải làm gì bây giờ. Tôi sẽ trả lời với báo chí ra sao? Nhà sư nghĩ là nhóm nào đã làm?

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tuyển Tập 100 Năm Thơ Việt

Bài Thề Non Nước in trong truyện ngắn cùng nhan đề vào năm 1922, tới nay vẫn là một bài thơ giữ nguyên ý nghĩa và giá trị, và tác giả của nó vẫn là một thi bá trong làng thơ

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm