Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần 7)

Ngành Mai/Người Việt

Ca sĩ tài tử Thanh Bình trong buổi sinh hoạt đờn ca tài tử chiều Thứ Năm, 9 Tháng Mười Một. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Số là nơi trận tiền gặp mặt Hồ Nguyệt Cô thì Tiết Giao đã mê mẩn tâm thần, gặp người con gái quá đẹp nên hồn phách bay bổng không còn nhớ gì đến việc mình đang ra trận. Do vậy mà chàng ta chẳng ra tay gươm giáo gì hết, chỉ say sưa đắm đuối đứng nhìn người đẹp.

Thấy Tiết Giao ra trận mà cứ đứng nhìn nữ tướng giặc, một cận tướng chạy đến nhắc nhở rằng, ra trận gặp giặc mà không đánh thì khi về triều đình sẽ bị tội xử chém.

Giờ đây Tiết Giao mới tỉnh cơn mê và nghĩ bụng hay là ta cứ đánh với nàng một vài hiệp cầm chừng, rồi giả thua bỏ chạy đến một nơi vắng vẻ để tỏ tình, chớ là tướng mà lại giao tranh với một cô gái yếu đuối thì lòng mình đâu nỡ. Suy nghĩ như vậy nên Tiết Giao quơ binh khí đánh vài hiệp, rồi thúc ngựa cho chạy đến cánh rừng ở cách xa.

Về phía Nguyệt Cô ngàn năm tu luyện đến khi thành người, thì trong người Hồ Nguyệt Cô chứa đựng phép màu cao siêu, nơi trận mạc nàng có thể hạ được bao nhiêu tướng tài của phe đối nghịch. Do vậy mà Hồ Nguyệt Cô vừa là một cô gái yêu kiều diễm lệ, lại vừa là một một nữ võ tướng tài phép vô song. Nhưng khi thấy Tiết Giao đẹp trai, phong cách lại hào hoa phong nhã, nên trong dạ cũng muốn kết thân hầu đi đến cuộc giao tình với chàng ta. Do đó nàng cũng ngẩn ngơ không kém, cứ mãi đứng nhìn Tiết Giao và cố tìm ra phương kế để được gần gũi với tướng trẻ này.

Rồi thì nàng cũng dự tính đánh cầm chừng với Tiết Giao vài hiệp cho có lệ, sau đó chạy vô cánh rừng, nhưng chưa đánh thì Tiết Giao đánh trước một cách vụng về, và sau vài hiệp nàng chưa động thủ đến tài phép, kế thấy Tiết Giao quay ngựa chạy và nàng rượt theo.

Nguyệt Cô lấy làm lạ tại sao mới đánh vài hiệp chưa thấy gì hết mà Tiết Giao lại bỏ chạy, hay là có mưu kế gì đây chăng? Nghĩ vậy nên lúc chạy đến nơi hoang vắng nàng ra tay trước, làm phép làm cho Tiết Giao rũ riệt tay chân mà thôi, còn tất cả nội tạng trong con người, kể cả bộ phận sinh dục vẫn hoạt động bình thường, đầu óc vẫn minh mẫn vẫn hiểu biết. Đây là phép báu dùng để bắt sống kẻ đối nghịch, người bị trúng phép chỉ trong một khắc là tự nhiên phép tan mất, con người trở lại như thường. Ngày xưa thời gian được tính: Đêm năm canh, ngày sáu khắc. Như vậy một khắc tương đương với hai tiếng đồng hồ.

Tiết Giao bị phải phép của Nguyệt Cô thì tay chân rũ riệt không còn cử động được và nhẹ nhàng rơi xuống ngựa nằm bất động trên bãi cỏ. Lúc này Hồ Nguyệt Cô cũng dừng ngựa, đứng nhìn Tiết Giao một lúc rồi mỉm cười sung sướng. Lòng ham muốn trỗi dậy, tình dục dâng cao, nàng từ từ cởi bỏ bộ võ phục bên ngoài, cùng khăn yếm phụ nữ bên trong, quăng hết mọi thứ lên bụi cây, và thân thể của nàng giờ đây chẳng khác chi lúc mới vừa thành người.

Về phía Tiết Giao nằm một chỗ không cựa quậy được, mà lại nhìn thấy thân thể Hồ Nguyệt Cô đẹp như tiên giáng thế thì trong lòng ham muốn tột độ, dự định trỗi dậy ôm nàng cho thỏa dạ, nhưng khổ nỗi tay chân không cử động được thì làm sao đây? Cường lực lên cao mà tình trạng như vầy có khác chi là bất lực! Trong khi Hồ Nguyệt Cô tháo bỏ hết không còn vướng vào thân mảnh vải nào, mà chàng ta thì bộ võ phục còn ôm lấy thân thì làm ăn gì được chớ!

Nhưng rồi ý muốn của chàng ta đã được đáp ứng, Nguyệt Cô mau lẹ giúp chàng ta cởi bỏ trang phục cho giống với nàng. Giờ đây thì giữa nơi hoang vắng, thân thể cả hai không còn gì cản trở, Nguyệt Cô nhào mình xuống ôm Tiết Giao, rồi thì nàng chủ động chuyện ái ân hết cuộc này sang hiệp khác, Tiết Giao chỉ nằm yên tận hưởng lạc thú yêu đương mà Nguyệt Cô đem lại cho chàng ta. Lúc đầu thì cả hai đều sung sức, nhưng sau nhiều cuộc giao hoan thì Tiết Giao yếu dần rồi đi đến mất hết sinh lực.

Theo như trong truyện Tàu hoặc tuồng hát thì lúc này Hồ Nguyệt Cô bỏ Tiết Giao nằm đó, nàng về gặp chồng là Võ Tam Tư báo cáo rằng Tiết Giao đã chết. Và Tiết Giao thì được tiên ông Lý Tịnh xuống bỏ linh đơn vào miệng, tỉnh dậy, rồi sáng hôm sau ra trận gặp lại Nguyệt Cô…

Nhưng trong tài liệu này thì khác hẳn, mà sau khi giao hợp quá nhiều, có bao nhiêu tinh khí đều tuôn ra hết nên chàng ta đã thành “gà chết” rồi. Về phần Nguyệt Cô thì chưa được thỏa mãn, nàng đứng lên đi lại cánh rừng cạnh bên làm phép.

Số là một ngàn năm tu luyện dài đăng đẳng, hồ ly đã tiếp thu được nhiều phép báu của Tiên, lại còn luyện được thuốc linh đơn, trước khi thành người nàng đã cất giữ linh đơn ở một nơi gần động thiên thai. Giờ đây muốn cứu Tiết Giao trở lại bình thường mà còn sung sức gấp bội, Hồ Nguyệt Cô làm phép thu linh đơn về cho Tiết Giao uống.

Khi thuốc hồi sinh trở về, nàng đem bỏ vào miệng Tiết Giao, chẳng mấy chốc chàng ta khỏe mạnh trở lại, cường dương gấp trăm lần, rồi thì bắt đầu cuộc giao hoan, Tiết Giao hoàn toàn chủ động, còn Nguyệt Cô thì chỉ nằm yên tận hưởng giờ phút thiêng liêng êm đẹp nhất trên cõi trần, mà ở Bồng Lai tiên cảnh làm gì có được. (Ngành Mai)

(còn tiếp kỳ sau)



Đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt 6 giờ chiều Thứ Năm

Kể từ nay giới đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt sinh hoạt hằng tuần lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.

Ban tổ chức mời tất cả giai nhân tài tử, những ai từng học đờn, học ca cổ nhạc hãy đến tham gia. Những người khi xưa từng đi đờn ca nhưng bỏ lâu quá quên bài ca, xin hãy cứ đến nói lên kỷ niệm của mình đối với đờn ca tài tử.

Riêng những người yêu thích, chỉ muốn nghe đờn ca thì đến với tư cách khán giả. Vào cửa tự do, miễn phí. Liên lạc trưởng ban tổ chức, ông Lê Quang Thế (714) 454-7851.

Đức Giáo Hoàng Francis bán đấu giá Lamborghini được tặng để làm thiện nguyện


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tự vấn trước gương – thơ Bùi Chí Vinh

Có thể bệnh vì sức khỏe yếu/ Có thể nhói tim, có thể tiểu đường/ Có thể rối loạn tiêu hóa và đau các khớp/ Nhưng không bao giờ

Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm/ Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát/ Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát/ Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

Hè nay về cố xứ/ Thăm thui thủi nực nồng/ Vẫn thấy còn đọng mắt/ Mùa Hạ tím long lanh/ Cùng ôm nhau mà lắng:/ Từng cơn sóng rền ngân

Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu...

Muộn…

Chiều muộn hôm đó, tại một nghĩa trang cách nhà chúng tôi gần 60km, mẹ tôi và dì, hai đứa con gái của bà ngoại tôi, khóc ngất trước nấm mộ phủ đầy cỏ xanh rì...

Tháng Bảy & em – thơ Lê Minh Hiền

tháng bảy hạ xanh/ trùng dương mây trắng/ nghe tiếng em cười/ chiều đi chợt vàng/ tháng bảy hạ xanh/ những cơn mưa cũ

Biết ơn mình

Có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn chính ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết!...

Thơ Trần Huy Sao – Thơ văn viết dưới hiên trăng

mai nữa không Thơ e ngừng thở/ giờ còn thở đặng cứ làm Thơ/ cuộc lữ vần xoay chừng ngấn đó/ hơn thua chi nữa mà ganh nhau

Vài kỷ niệm về Trần Phong Giao

It có tờ báo văn học nào ở Sài Gòn thời đó quan tâm đến những cây bút trẻ đang cầm súng chiến đấu trên các chiến trường như Trần Phong Giao.

Nguyễn Phan Quế Mai, văn học và thời cuộc

Hiện cư ngụ tại Bỉ và đang là ứng viên tiến sĩ văn chương của Đại Học Lancaster, Anh Quốc, nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai mới cho xuất bản tập truyện dịch thứ 9, tựa đề “Bay Lên.”