Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần 7)

Ngành Mai/Người Việt

Ca sĩ tài tử Thanh Bình trong buổi sinh hoạt đờn ca tài tử chiều Thứ Năm, 9 Tháng Mười Một. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Số là nơi trận tiền gặp mặt Hồ Nguyệt Cô thì Tiết Giao đã mê mẩn tâm thần, gặp người con gái quá đẹp nên hồn phách bay bổng không còn nhớ gì đến việc mình đang ra trận. Do vậy mà chàng ta chẳng ra tay gươm giáo gì hết, chỉ say sưa đắm đuối đứng nhìn người đẹp.

Thấy Tiết Giao ra trận mà cứ đứng nhìn nữ tướng giặc, một cận tướng chạy đến nhắc nhở rằng, ra trận gặp giặc mà không đánh thì khi về triều đình sẽ bị tội xử chém.

Giờ đây Tiết Giao mới tỉnh cơn mê và nghĩ bụng hay là ta cứ đánh với nàng một vài hiệp cầm chừng, rồi giả thua bỏ chạy đến một nơi vắng vẻ để tỏ tình, chớ là tướng mà lại giao tranh với một cô gái yếu đuối thì lòng mình đâu nỡ. Suy nghĩ như vậy nên Tiết Giao quơ binh khí đánh vài hiệp, rồi thúc ngựa cho chạy đến cánh rừng ở cách xa.

Về phía Nguyệt Cô ngàn năm tu luyện đến khi thành người, thì trong người Hồ Nguyệt Cô chứa đựng phép màu cao siêu, nơi trận mạc nàng có thể hạ được bao nhiêu tướng tài của phe đối nghịch. Do vậy mà Hồ Nguyệt Cô vừa là một cô gái yêu kiều diễm lệ, lại vừa là một một nữ võ tướng tài phép vô song. Nhưng khi thấy Tiết Giao đẹp trai, phong cách lại hào hoa phong nhã, nên trong dạ cũng muốn kết thân hầu đi đến cuộc giao tình với chàng ta. Do đó nàng cũng ngẩn ngơ không kém, cứ mãi đứng nhìn Tiết Giao và cố tìm ra phương kế để được gần gũi với tướng trẻ này.

Rồi thì nàng cũng dự tính đánh cầm chừng với Tiết Giao vài hiệp cho có lệ, sau đó chạy vô cánh rừng, nhưng chưa đánh thì Tiết Giao đánh trước một cách vụng về, và sau vài hiệp nàng chưa động thủ đến tài phép, kế thấy Tiết Giao quay ngựa chạy và nàng rượt theo.

Nguyệt Cô lấy làm lạ tại sao mới đánh vài hiệp chưa thấy gì hết mà Tiết Giao lại bỏ chạy, hay là có mưu kế gì đây chăng? Nghĩ vậy nên lúc chạy đến nơi hoang vắng nàng ra tay trước, làm phép làm cho Tiết Giao rũ riệt tay chân mà thôi, còn tất cả nội tạng trong con người, kể cả bộ phận sinh dục vẫn hoạt động bình thường, đầu óc vẫn minh mẫn vẫn hiểu biết. Đây là phép báu dùng để bắt sống kẻ đối nghịch, người bị trúng phép chỉ trong một khắc là tự nhiên phép tan mất, con người trở lại như thường. Ngày xưa thời gian được tính: Đêm năm canh, ngày sáu khắc. Như vậy một khắc tương đương với hai tiếng đồng hồ.

Tiết Giao bị phải phép của Nguyệt Cô thì tay chân rũ riệt không còn cử động được và nhẹ nhàng rơi xuống ngựa nằm bất động trên bãi cỏ. Lúc này Hồ Nguyệt Cô cũng dừng ngựa, đứng nhìn Tiết Giao một lúc rồi mỉm cười sung sướng. Lòng ham muốn trỗi dậy, tình dục dâng cao, nàng từ từ cởi bỏ bộ võ phục bên ngoài, cùng khăn yếm phụ nữ bên trong, quăng hết mọi thứ lên bụi cây, và thân thể của nàng giờ đây chẳng khác chi lúc mới vừa thành người.

Về phía Tiết Giao nằm một chỗ không cựa quậy được, mà lại nhìn thấy thân thể Hồ Nguyệt Cô đẹp như tiên giáng thế thì trong lòng ham muốn tột độ, dự định trỗi dậy ôm nàng cho thỏa dạ, nhưng khổ nỗi tay chân không cử động được thì làm sao đây? Cường lực lên cao mà tình trạng như vầy có khác chi là bất lực! Trong khi Hồ Nguyệt Cô tháo bỏ hết không còn vướng vào thân mảnh vải nào, mà chàng ta thì bộ võ phục còn ôm lấy thân thì làm ăn gì được chớ!

Nhưng rồi ý muốn của chàng ta đã được đáp ứng, Nguyệt Cô mau lẹ giúp chàng ta cởi bỏ trang phục cho giống với nàng. Giờ đây thì giữa nơi hoang vắng, thân thể cả hai không còn gì cản trở, Nguyệt Cô nhào mình xuống ôm Tiết Giao, rồi thì nàng chủ động chuyện ái ân hết cuộc này sang hiệp khác, Tiết Giao chỉ nằm yên tận hưởng lạc thú yêu đương mà Nguyệt Cô đem lại cho chàng ta. Lúc đầu thì cả hai đều sung sức, nhưng sau nhiều cuộc giao hoan thì Tiết Giao yếu dần rồi đi đến mất hết sinh lực.

Theo như trong truyện Tàu hoặc tuồng hát thì lúc này Hồ Nguyệt Cô bỏ Tiết Giao nằm đó, nàng về gặp chồng là Võ Tam Tư báo cáo rằng Tiết Giao đã chết. Và Tiết Giao thì được tiên ông Lý Tịnh xuống bỏ linh đơn vào miệng, tỉnh dậy, rồi sáng hôm sau ra trận gặp lại Nguyệt Cô…

Nhưng trong tài liệu này thì khác hẳn, mà sau khi giao hợp quá nhiều, có bao nhiêu tinh khí đều tuôn ra hết nên chàng ta đã thành “gà chết” rồi. Về phần Nguyệt Cô thì chưa được thỏa mãn, nàng đứng lên đi lại cánh rừng cạnh bên làm phép.

Số là một ngàn năm tu luyện dài đăng đẳng, hồ ly đã tiếp thu được nhiều phép báu của Tiên, lại còn luyện được thuốc linh đơn, trước khi thành người nàng đã cất giữ linh đơn ở một nơi gần động thiên thai. Giờ đây muốn cứu Tiết Giao trở lại bình thường mà còn sung sức gấp bội, Hồ Nguyệt Cô làm phép thu linh đơn về cho Tiết Giao uống.

Khi thuốc hồi sinh trở về, nàng đem bỏ vào miệng Tiết Giao, chẳng mấy chốc chàng ta khỏe mạnh trở lại, cường dương gấp trăm lần, rồi thì bắt đầu cuộc giao hoan, Tiết Giao hoàn toàn chủ động, còn Nguyệt Cô thì chỉ nằm yên tận hưởng giờ phút thiêng liêng êm đẹp nhất trên cõi trần, mà ở Bồng Lai tiên cảnh làm gì có được. (Ngành Mai)

(còn tiếp kỳ sau)



Đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt 6 giờ chiều Thứ Năm

Kể từ nay giới đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt sinh hoạt hằng tuần lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.

Ban tổ chức mời tất cả giai nhân tài tử, những ai từng học đờn, học ca cổ nhạc hãy đến tham gia. Những người khi xưa từng đi đờn ca nhưng bỏ lâu quá quên bài ca, xin hãy cứ đến nói lên kỷ niệm của mình đối với đờn ca tài tử.

Riêng những người yêu thích, chỉ muốn nghe đờn ca thì đến với tư cách khán giả. Vào cửa tự do, miễn phí. Liên lạc trưởng ban tổ chức, ông Lê Quang Thế (714) 454-7851.

Đức Giáo Hoàng Francis bán đấu giá Lamborghini được tặng để làm thiện nguyện


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu

Trời tháng năm – Thơ Trần Thoại Nguyên

Trời tháng năm tôi về thăm hạ cũ/ Bóng phượng gầy lửa cháy rụi hoa niên/ Con tu huýt thổi chiều xưa trong gió/ Lũ trẻ trâu giờ phiêu lãng bao miền.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...

Nhà văn, tác phẩm, bạn đọc

Đối với người đọc, cái mà người viết bây giờ đã thực hiện được, là đã đẩy được người đọc mình đến đứng chung với mình trên một điểm khởi hành mới, thỏa thuận gia nhập với mình vào hành động.

Ngày của mẹ

Mẹ tôi không còn nữa, tôi mua hoa mang ra nghĩa trang, tôi chọn thứ hoa có thể để lâu ngoài trời cho mẹ.