Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 86)

Trường Giang

Xét về ngoại hình, gã có một một phong cách thật bụi bặm, ngang tàng và nam tính. Mái tóc xoăn tự nhiên, bồng bềnh lãng tử, khóe miệng ngạo nghễ lúc nào cũng khẽ hé nửa nụ cười đầy khinh bạc, quần jean bạc thếch, áo thun in đủ hình thù quái dị, lại thêm cái nhãn hiệu công tử con nhà giàu, gã đương nhiên trở nên điểm nhắm lý tưởng của biết bao hình bóng giai nhân. Nhưng gã chỉ thích trăng hoa qua đường, chứ chưa muốn tự trói mình trong xiềng xích hôn nhân. Vậy mà gã càng lạnh lùng bất cần đời bao nhiêu, các cô lại càng đeo bám lấy gã như thiêu thân lao đầu vào lửa. Chỉ có Kiều Diễm là đứa con gái nghèo hèn duy nhất dám khước từ gã. Khẩu vị mới mẻ này đã khơi dậy và thôi thúc dòng máu chinh phục vốn có nơi phái mày râu. Gã hí hửng vẽ ra kế hoạch cưa đổ nàng cho bằng được rồi sau đấy bỏ rơi không thương tiếc để dạy cho nàng một bài học về phép lễ độ.

Khách khứa đã ra về cả, Triết vẫn còn nhởn nhơ bên tách cà phê và ly giải khát đã cạn, ngả ngớn phả những đường khói lượn lờ lên trần nhà. Bà chủ quán tiến lại gần, vồn vã tiễn khách quý:

– Dạ thưa cậu, đã đến giờ quán chúng tôi đóng cửa. Xin mời cậu trở lại vào ngày mai.

Mãi lúc ấy, cái hồn đang bay bổng của Triết mới chịu nhập vào xác, gã ung dung thò tay vào túi quần, moi ra một xấp tiền dày cộp, ném cái độp lên bàn, hất hàm hỏi:

– Bà có thể thu xếp cho tui “bóc tem” con nhỏ Diễm được không?

– Ấy chết! Không được cậu ạ. Con bé ấy xinh đẹp mà khó tính lắm. Nó tuyên bố dứt khoát là chỉ “bán nghệ không bán thân.” Bao nhiêu khách khứa ở đây cưa mãi mà nó không chịu đổ đấy.

Bà chủ quán nhăn mặt gạt phắt. Triết lại thò tay vào túi, lấy ra một bọc be bé, ngạo nghễ ném lên bàn:

– Thuốc kích dục đó. Bà chỉ cần thu xếp cho tui căn phòng kín đáo ở đây rồi pha thứ này vô nước cho nó uống trước là được chớ gì.

– Xin lỗi cậu! Quả là việc này tôi chiều cậu không được. Quán của tôi chỉ là quán cà phê bình thường dành cho thanh niên thiếu nữ kéo vào trò chuyện tâm tình thôi. Cậu muốn chuyện này thì chịu khó tìm đến mấy quán bia ôm vậy. Chứ giả mà công an biết được, phiền phức cho tôi lắm. Mong cậu thông cảm nhé.

Bà chủ quán tái mặt, lia lịa xua tay từ chối. Triết nhếch làn môi khinh đời, cười khẩy:

– Bà đâu cần phải đi vô cái nghề này. Chỉ cần lo liệu cho tui một lần là đủ. Tui sẽ tính toán sòng phẳng với bà. Gấp mười số tiền này, được chưa?

Cặp mắt của bà chủ quán sáng rỡ ngay trước một yêu cầu đơn giản mà béo bở. Bà hớn hở xum xoe:

– Nếu đúng như vậy thì tôi sẽ cố gắng giúp cậu. Nhưng nhớ là chỉ một lần thôi nhé, tôi ngại công an mò đến đây hỏi thăm sức khỏe lắm đấy.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vĩnh Quyền, nhà văn vượt trên chính mình

Có người hỏi tôi, đâu là lý do đưa tôi tới cụm từ (thậm xưng): Vĩnh Quyền một “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa?”

Tháng Hai-Ba và Thiếu Tá Phạm Văn Hồng

Là kẻ rất muộn màng, tôi thấy hiện lên hình ảnh của anh Phạm Văn Hồng qua nhiều phóng sự đã được rất nhiều người xem... Và hôm nay thì bao nhiêu hình ảnh cũ liên quan tới anh lại hiện về...

Cả mùa xuân hương – thơ Mặc Phương Tử

Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi./ Non xanh mây nổi hình vân cẩu/ Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời

Nắng Mùa Xuân – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm qua nắng/ và hôm nay cũng nắng!/ Nắng mùa Xuân/ Mồng Bốn Mồng Năm!

Tản mạn về ngày Tết Nguyên Đán

Chẳng biết tự bao giờ người ta chia ra một năm gồm có bốn mùa và bao giờ mùa Xuân cũng là mùa mở đầu và là mùa đẹp nhất. Mùa Xuân được đánh dấu và bắt đầu bằng Tết Nguyên Đán.

Lời của mùa Xuân – thơ Nguyễn Minh Phúc

nghe tiếng ai cười ngoài ngõ/ tưởng mùa xuân ngập ngừng sang/ cành mai thẹn thùng đón gió/ mây trôi đầy giấc mơ màng

Trần Tuấn Kiệt và bộ Thi Ca Việt Nam Hiện Đại

Năm 1973, nhà văn Nguyễn Đông Ngạc thực hiện một cuốn sách “lịch sử” “Hai Mươi Năm Văn Học Việt Nam, 1954-1973,” sách vừa xuất bản thì Miền Nam cũng rơi vào chương kết thúc.

Về quê ăn Tết với cái bụng đói

Nhớ cái thời “ăn độn” thập niên 80, có những cái Tết đầy khó khăn, thiếu thốn đã để lại trong tâm khảm tôi dư vị thật chua chát, nay ngồi chợt nhớ lại mà không khỏi chạnh lòng áy náy, sượng sùng, tội nghiệp cho chính mình...

Hoài niệm Tết xưa trên miền quê Lục Tỉnh

Không gì thú vị trong dịp Tết bằng những ngày trước Tết, nhất là ở miền quê xưa, nơi lưu giữ đậm nét phong vị của văn hóa cổ truyền.

Tuyển tập thơ Tô Thùy Yên

Nhà thơ Tô Thùy Yên vừa cho phát hành tập thơ mới nhất của ông: Tô Thùy Yên - Tuyển Tập Thơ vào cuối năm 2018. Đây là một tập thơ bìa cứng, trang nhã và đơn giản.