Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

(Nguồn: Google)

Mùa Hạ tím

Hè nay về cố xứ
Thăm thui thủi nực nồng
Vẫn thấy còn đọng mắt
Mùa Hạ tím long lanh
Cùng ôm nhau mà lắng:
Từng cơn sóng rền ngân
Sông nước SàiGòn vọng
Làm động núi trong tâm.


Mơ về xứ Nẫu

Nơi đất khách mình mơ về xứ Nẫu
Em Qui Nhơn lòng qui tụ nhơn từ
Em chơn chất như cành mai hiền hậu
Mình gửi về quê nỗi nhớ tràn dư.


Người ơi!

Người ơi! hồ dễ mấy mùa
Nào nguôi cái tuổi giỡn đùa tứ tung
Đùa vui trên phản gõ mun
Trên giường tàu chắc gãy chưn có ngày
Thế mà như thổi nào hay!
Làm cho đó biết gặp đây – thẹn thùng
Không dưng khói lửa mịt mùng
Thư sinh khóac áo trận cùng lớp trai
Bỗng rầu Từ Hải cụp tai
Tình xanh cũng mất chí trai cũng tàn
Ngùi ngùi sương gió dở dang
Mấy mươi năm nỗi bàng hoàng còn đây.


Phượng ơi!
Hè về

Trường xưa vẫn nhớ vô vàn
Nhớ bàn ghế biết mơ màng linh tinh
Si em tới tội nghiệp mình!
Thường tình bút nhễu mê tình vào thơ
Thương ta gió cũng thẫn thờ
Những khi tan học đuối chờ gặp em
Nay ve nhấn phím rộn rền
Phượng ơi! Tà áo dài lênh láng lòng
Chút tình đầu sớm long đong
Gió len kỷ niệm thổi vòng quanh ta
Thấy trong ngày, tháng, năm qua
Trắng tờ giấy mỹ mực pha xanh dòng.


Em Sài Gòn
Ta vuột tay

Có nỗi buồn ta từng đem nuốt chửng
Cậy men nồng nuốt mãi vẫn chưa trôi
Em Sài Gòn! Ta vuột tay từ ấy
Xa đọan đành! Nhớ quá đỗi đi thôi!
Ta vẫn nhớ áo mây dài tha thướt
Nét đài trang tan học bước lên đời
Gió bay nắng – Mùa nay hè lại tới
Chắc phượng hồng vẫn chật vật đua phơi
Ta lưu lạc nhớ bồn binh cố xứ
Dạo bên em đèn điện loáng trăng soi…
Sông vẫn chảy trong ta dù xa cách
Vẫn mịn màng lặng lẽ trải đầy vơi
Ta hẹn cùng em sẽ đi sở thú
Lòng dám mong dạ thú biết thương người.


Chạnh mùa nắng cháy

Lớp lớp can trường bỗng chứa chan
Chứa chan thầm thấm nắng rơi vàng
Mây trôi giạt đẫm buồn trăng ngả
Mây hỡi! Đừng tuôn lệ buốt hàng

Năm tháng lầm lì nơi xứ lạ
Chạnh mùa nắng cháy qúa thê lương!
Thuyền neo – thuyền rẽ đều vương tủi
Hồn nước xưa sau vẫn thấu tường

Tráo chác đổi dời vinh với nhục
Có khi bôi nhục thế mà vinh
Hòang sa và dải Trường sa với
Bản Giốc không tha đám trá hình.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tuồng ‘Lan và Điệp’ và dĩa hát ‘Hoa Rơi Cửa Phật’

Đầu thập niên 1940, vở hát “Lan và Điệp” trình diễn trên sân khấu Năm Phỉ thì khán giả cải lương đã biết qua tình tiết lớp lang câu chuyện.

Báo chí Sài Gòn một thời niên thiếu

Cứ lấy một tờ nhật báo miền Nam đặt bên cạnh một tờ báo miền Bắc, ra cùng một ngày một tháng, sẽ thấy ngay sự tương phản.

Vài suy nghĩ rời về chữ và nghĩa

Để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.

Nguyễn Long và mối tình một chiều với Thanh Thúy

Nguyễn Long, một người “can đảm” đi hết “con đường tình... một chiều” dài thăm thẳm của mình, với danh ca Thanh Thúy.

Tiểu thuyết ‘Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ’ đầy kịch tính

Trong ngày ra mắt sách “Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ,” đạo diễn Bùi Sơn Duân phát biểu rằng, tình tiết câu chuyện mang nhiều kịch tính.

Mai về Ba Động cùng anh…

Tôi người Bắc như anh, không thể có quê ở Bà Rịa. Anh thoái thác rằng không biết số điện thoại của tác giả bài thơ Ba Động, nhưng sẽ nhắn lại ngay.

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Chính nỗ lực tiên phong quảng bá Quốc ngữ là của trí thức miền Nam và nhờ chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa.

Giọt… – thơ Thọ Khương

Gió lạnh tê tái/ Nắng úa tàn phai/ Cà phê quán vắng/ Tình sầu trên vai/ Giọt thương nâu sẫm/ Giọt nhớ buồn câm

Vu Lan nhớ mẹ – thơ Huỳnh Ngọc Thương

Từ khi/ áo mẹ bung tà/ Giày con vẹt gót/ đường xa chưa về.../ Thân già,/ mấy dặm sơn khê/ Mo cơm Mẹ bới/ Hồn quê Mẹ đùm

Cái đẹp Việt Nam không bao giờ cũ – thơ Trần Trung Tá

Chế độ Cộng Sản thế chỗ chế độ Cộng Hòa/ Chỉ một ngày qua, người ta đã nói:/ “Chế độ hồi xưa đổi mới ai đợi?