Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

(Nguồn: Google)

Mùa Hạ tím

Hè nay về cố xứ
Thăm thui thủi nực nồng
Vẫn thấy còn đọng mắt
Mùa Hạ tím long lanh
Cùng ôm nhau mà lắng:
Từng cơn sóng rền ngân
Sông nước SàiGòn vọng
Làm động núi trong tâm.


Mơ về xứ Nẫu

Nơi đất khách mình mơ về xứ Nẫu
Em Qui Nhơn lòng qui tụ nhơn từ
Em chơn chất như cành mai hiền hậu
Mình gửi về quê nỗi nhớ tràn dư.


Người ơi!

Người ơi! hồ dễ mấy mùa
Nào nguôi cái tuổi giỡn đùa tứ tung
Đùa vui trên phản gõ mun
Trên giường tàu chắc gãy chưn có ngày
Thế mà như thổi nào hay!
Làm cho đó biết gặp đây – thẹn thùng
Không dưng khói lửa mịt mùng
Thư sinh khóac áo trận cùng lớp trai
Bỗng rầu Từ Hải cụp tai
Tình xanh cũng mất chí trai cũng tàn
Ngùi ngùi sương gió dở dang
Mấy mươi năm nỗi bàng hoàng còn đây.


Phượng ơi!
Hè về

Trường xưa vẫn nhớ vô vàn
Nhớ bàn ghế biết mơ màng linh tinh
Si em tới tội nghiệp mình!
Thường tình bút nhễu mê tình vào thơ
Thương ta gió cũng thẫn thờ
Những khi tan học đuối chờ gặp em
Nay ve nhấn phím rộn rền
Phượng ơi! Tà áo dài lênh láng lòng
Chút tình đầu sớm long đong
Gió len kỷ niệm thổi vòng quanh ta
Thấy trong ngày, tháng, năm qua
Trắng tờ giấy mỹ mực pha xanh dòng.


Em Sài Gòn
Ta vuột tay

Có nỗi buồn ta từng đem nuốt chửng
Cậy men nồng nuốt mãi vẫn chưa trôi
Em Sài Gòn! Ta vuột tay từ ấy
Xa đọan đành! Nhớ quá đỗi đi thôi!
Ta vẫn nhớ áo mây dài tha thướt
Nét đài trang tan học bước lên đời
Gió bay nắng – Mùa nay hè lại tới
Chắc phượng hồng vẫn chật vật đua phơi
Ta lưu lạc nhớ bồn binh cố xứ
Dạo bên em đèn điện loáng trăng soi…
Sông vẫn chảy trong ta dù xa cách
Vẫn mịn màng lặng lẽ trải đầy vơi
Ta hẹn cùng em sẽ đi sở thú
Lòng dám mong dạ thú biết thương người.


Chạnh mùa nắng cháy

Lớp lớp can trường bỗng chứa chan
Chứa chan thầm thấm nắng rơi vàng
Mây trôi giạt đẫm buồn trăng ngả
Mây hỡi! Đừng tuôn lệ buốt hàng

Năm tháng lầm lì nơi xứ lạ
Chạnh mùa nắng cháy qúa thê lương!
Thuyền neo – thuyền rẽ đều vương tủi
Hồn nước xưa sau vẫn thấu tường

Tráo chác đổi dời vinh với nhục
Có khi bôi nhục thế mà vinh
Hòang sa và dải Trường sa với
Bản Giốc không tha đám trá hình.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.

Thơ Phạm Mạnh Tiến – Một Đời Người

Bàn tay níu vội/ Bàn tay với/ Nụ cười tắt vội/ Tắt trên môi/ Hoàng hôn sao vợi/ Trên đôi mắt/ Trăm năm một thoáng/ Thả mây trôi.

Hương cổ tích

Sáng nay trong khí đông lạnh của miền Nam Calif. tôi mở cửa căn phòng, nơi ấy tôi đã để 7 bức tranh của thời gian, của ký ức, của giấc mơ...