Cụ ông 82 tuổi ở Ðồng Tháp, 15 năm một mình vá đường

ÐỒNG THÁP, Việt Nam (NV) – Ðã 15 năm qua, ông Mai Văn Phước, 82 tuổi, ở phường Mỹ Phú, thành phố Cao Lãnh thầm lặng tự nguyện đi vá đường, khiến nhiều người vô cùng cảm kích.

Lần đầu tiên gặp ông Phước, còn gọi ông Bảy Ðèo, nhiều người không khỏi ngạc nhiên vì ở tuổi “bát thập” mà trông ông vẫn khỏe mạnh, rắn rỏi, tự chạy xe gắn máy… và rất hoạt bát.

Theo báo Thanh Niên, từ năm 2002 đến nay, ông Phước đã tự nguyện làm công việc vá đường và giúp đỡ những người có hoàn cảnh neo đơn, tật nguyền.

Lúc đầu, ở Mỹ Phú có 2 người cùng vá đường với ông. Thời gian sau, một người qua đời, người còn lại già yếu không tiếp tục được, nên chỉ còn mình ông ngày ngày âm thầm giặm vá những khúc đường bị bong tróc, loang lổ, giúp xe cộ và người đi lại dễ dàng hơn.

Nơi ông giặm vá thường xuyên là xã Mỹ Phú, xã Hòa An và một số con đường thuộc thành phố Cao Lãnh. Ðiều đáng khâm phục là ở tuổi 82 mà ngày nào ông cũng chạy xe máy đi xin vật liệu, chở 2 bao nặng khoảng 50-60 kg từ công ty xây dựng công trình giao thông Ðồng Tháp đến địa điểm vá cách xa 5-7 cây số.

“Vá đường là công việc không nặng nề nhưng đòi hỏi kiên trì, vì vậy tôi phải đi xin từng bao nhựa đường ngào sẵn rồi tự chở đến những đoạn đường hư hỏng để vá,” ông Phước nói với báo Thanh Niên.

Ông Phước xem việc vá đường như công việc gia đình, càng làm càng thấy vui. Nhiều người đi đường thấy ông lớn tuổi ngồi một mình giữa trời nắng, mồ hôi nhễ nhại, cặm cụi giặm vá từng chỗ bong tróc nên cảm thương, gửi tiền bồi dưỡng nước nôi nhưng ông tuyệt đối không nhận.

“Việc tôi làm tuy nhỏ nhưng vì lợi ích chung, càng làm tôi càng cảm thấy vui vì mình đã làm được những điều hữu ích cho đời.” Nghĩa cử của ông được vợ con đồng tình ủng hộ.

Ông Mai Bá Hiếu, con trai ông Phước, kể ngoài giặm vá đường, ông Phước còn tích cóp tiền dành dụm của mình mua gạo giúp người già yếu, bệnh tật. Hiện 15 hộ gia đình hoàn cảnh neo đơn được ông tặng gạo mỗi tháng từ 5-10 kg/hộ. Chưa hết, mỗi khi nghe gia đình nào có hoàn cảnh khó khăn, ông Phước tìm đến hỏi han và chia sẻ. Nếu đường quá xa, ông nhờ người chở gạo đến tận nhà.

Ngoài ra, ông còn tự xuất tiền túi nâng cấp một con hẻm dài 100 mét. Tấm lòng thiện nguyện của ông Phước đã lan tỏa khắp xóm, được người dân hoan nghênh nên nhiều người cùng hưởng ứng, kẻ góp công, người góp tiền. Sau khi con hẻm hoàn thành, để ghi nhận công của ông, bà con đặt tên hẻm là “Bảy Ðèo.”

Khi được hỏi sẽ vá đường đến khi nào, ông Phước cười nói: “Ngày nào còn sức khỏe, còn chạy xe được là tôi còn giặm vá đường. Tôi không làm được gì lớn lao, chỉ mong góp một phần bé nhỏ cho đời là toại nguyện lắm rồi.” (Tr.N)

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT