LTS: Luật Sư Đặng Đình Mạnh dưới bút hiệu Mạnh Đăng viết trên Facebook ngày Thứ Bảy, 13 Tháng Bảy, một bài phân tích cho thấy một guồng máy “công an trị” đang hình thành tại Việt Nam từ khi ông Tô Lâm, đại tướng công an, leo lên ghế chủ tịch nước. Luật Sư Mạnh đã thoát ra khỏi Việt Nam cùng với Luật Sư Nguyễn Văn Miếng và Luật Sư Đào Kim Lân hồi giữa năm 2023 khi có dấu hiệu họ có thể bị bỏ tù vì đã vạch ra những sai trái của chế độ Hà Nội qua vụ án Tịnh Thất Bồng Lai. Xin giới thiệu bài viết này của Luật Sư Đặng Đình Mạnh.
Mạnh Đăng

Ngày 10 Tháng Bảy, truyền thông trong nước đồng loạt đưa tin đầy bất thường về việc ông Phạm Minh Chính, thủ tướng Việt Nam, vừa ký Quyết Định số 613/QĐ-TTg “phân công” ông Lương Tam Quang, bộ trưởng Bộ Công An, thay mặt chính phủ làm việc với các địa phương về tình hình sản xuất kinh doanh, đầu tư xây dựng và xuất nhập cảng trên địa bàn.
Cụ thể, ông Lương Tam Quang làm việc về tình hình, giải pháp thúc đẩy sản xuất kinh doanh, đầu tư công, xây dựng hạ tầng, xuất nhập cảng, tháo gỡ khó khăn về nhà ở xã hội, thị trường bất động sản, kỷ luật, kỷ cương hành chính… và các vấn đề khác nổi lên trên địa bàn.
Đọc danh mục liệt kê những công việc thuộc thẩm quyền mới được giao cho ông Lương Tam Quang, công chúng không thể “tá hỏa” tự hỏi: Tại sao ông Lương Tam Quang lại có thể được giao vai trò như thủ tướng chính phủ và vai trò bộ trưởng một loạt bộ, gồm Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư, Bộ Giao Thông Vận Tải, Bộ Khoa Học-Công Nghệ và Môi Trường, Bộ Thương Mại, và Tổng Thanh Tra Nhà Nước?
Vì lẽ:
-Bộ trưởng Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư mới có thẩm quyền làm việc với các địa phương về tình hình sản xuất, kinh doanh, đầu tư công.
-Bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải làm việc về xây dựng hạ tầng.
-Bộ trưởng Bộ Khoa Học-Công Nghệ và Môi Trường làm việc về tháo gỡ khó khăn về nhà ở xã hội, thị trường bất động sản.
-Bộ trưởng Bộ Thương Mại làm việc về tình hình xuất nhập cảng.
-Tổng Thanh Tra Nhà Nước làm việc về kỷ luật, kỷ cương hành chính.
Chưa đặt ra vấn đề năng lực của ông ấy liệu có khả năng kinh bang tế thế để đảm nhiệm vai trò lớn hơn cả một thủ tướng chính phủ hay không? Mà chỉ cần đặt vấn đề về tương quan quyền lực chính trị, đã thấy ngay vị thế khuynh loát tuyệt đối của Bộ Công An trong giai đoạn hiện nay.
Về phương diện pháp lý, thì Bộ Công An vẫn chỉ là một trong các bộ thành viên thuộc chính phủ, đứng đầu là thủ tướng, người lãnh đạo cao nhất. Nhưng trong thực tế, công chúng đều hiểu rằng Bộ Công An có vị thế như là một “siêu bộ.”
Cho đến những ngày gần đây, thì “siêu bộ” này đã hoàn toàn khống chế toàn bộ hệ thống quyền lực chính trị, bao gồm cả Bộ Chính Trị và các ban đảng trung ương. Thế nên, để bộ trưởng Bộ Công An chính thức điều hành trực tiếp chính phủ cùng các bộ, thì vẫn cần thủ tướng ký văn bản quyết định “phân công” để hợp thức hóa quyền hạn.
Đó là lý do ông Phạm Minh Chính phải muối mặt ký phân công chia sẻ vai trò cho ông Lương Tam Quang. Trong đó, ông Lương Tam Quang nắm giữ quyền quản lý, điều hành năm bộ quan trọng và sặc mùi lợi ích nhất trong chính phủ.
Xét về khối lượng công việc, thủ tướng chính phủ vốn chỉ là người điều hành chung. Thế nhưng, nếu một người được giao thẩm quyền quản lý điều hành trực tiếp năm bộ trong năm lĩnh vực khác nhau như ông Lương Tam Quang, thì thật sự, ông ấy phải có khả năng thiên tài xuất chúng bằng ít nhất gấp năm lần ông thủ tướng.
Tất nhiên, ông Lương Tam Quang không cần phải là thiên tài. Vì lẽ, cái ông ấy cần vẫn chỉ là quyền lực để chi phối chính phủ và năm bộ mà thôi. Cả năm bộ trưởng vẫn làm công việc chuyên môn của mình và phải báo cáo công việc cho ông Lương Tam Quang là chính. Chính quyền các địa phương cũng vậy, trước đây chịu sự lãnh đạo và báo cáo thủ tướng, nay ông Lương Tam Quang thay thế vai trò đó.
Tóm lại, sau Hội Nghị Trung Ương 9 họp vào trung tuần Tháng Năm với ý đồ phản công Bộ Công An bất thành của phe ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư, và đồng đảng trung thành, dẫn đến sự khẳng định uy thế chính trị tuyệt đối của Bộ Công An, đến mức buộc Bộ Chính Trị phải ra nghị quyết yêu cầu Quốc Hội phê chuẩn chức vụ bộ trưởng Bộ Công An, dù trước đó đã từng loại ông Lương Tam Quang ra khỏi Bộ Chính Trị.
Chỉ một tháng sau đó, ông Lương Tam Quang đã sớm chìa những vòi bạch tuột nhớp nhúa vươn rộng ra ngoài phạm vi Bộ Công An, đích đến là các bộ “ngon ăn” trong chính phủ. Qua đó, mới thấy sự thâm trầm của các mưu sĩ Bộ Công An đối với cá nhân Thủ Tướng Phạm Minh Chính.
Vì lẽ, sau những bản án xét xử khiếm diện bà trùm Nguyễn Thị Thanh Nhàn, được cho là “tiểu tam” của thủ tướng, thì họ đã có thể hạ bệ ông Chính dễ như trở bàn tay. Nhưng thay vì hạ bệ, họ khống chế và sai bảo như gia nô để phục vụ lợi ích cho Bộ Công An.
Còn Quốc Hội, sau những quyết định khởi tố, bắt giữ các đại biểu trực tính, thường xuyên to mồm nhất như ông Lưu Bình Nhưỡng và mới đây là ông Lê Thanh Vân, thì số còn lại đều đã tự giác “khớp mõm” vì đã biết rõ thân phận nghị gật của mình. Đó cũng là lý do họ đã phải phê chuẩn tất cả những yêu cầu được đưa ra từ Bộ Công An, cho dù, chúng vô lý như thế nào đi nữa, bao gồm cả yêu sách giữ lại đến 85% số tiền xử phạt giao thông, thì nay, đã chính thức trở thành luật…
Sau những cơn bão thoán đạt quyền lực chính trị một cách vô pháp từ đảng đến chính quyền, từ Quốc Hội đến chính phủ, từ trung ương đến địa phương. Lúc này, một cách công khai và chính thức, bộ trưởng Bộ Công An đang trực tiếp điều hành chính phủ.
Dĩ nhiên, trong đó, ông Lương Tam Quang chỉ là kẻ được ủy nhiệm từ ông trùm họ Tô, người sắp hợp nhất hai ghế chủ tịch nước và tổng bí thư. Không lâu đâu…







































































