Trần Hoàng Vy
Cha và mùa giông bão

Con, mùa giông bão vừa qua
Bỗng dưng chợt nhớ
Đời cha… rồi buồn!
Từ xa quê,
Cách cội nguồn.
Cha như chiếc lá,
Giữa luồng gió bay
“Công hầu, khanh tướng”
Trắng tay…
Ngụ cư khắp cõi
Mệt ngày kiếm ăn?
Bão giông chập choạng
Ông – thằng?
Vợ con nheo nhóc.
Nhọc nhằn xác thân…
Đời người,
Một áng phù vân?
Cha treo danh lợi,
Cuối vầng trăng nghiêng
Xuôi tay. Nắm nỗi niềm riêng
Xác trần gửi đất,
Hồn thiêng lên trời
Cha ơi! Giông bão bời bời
Một mai quang tạnh,
Xin dời về quê…
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


























































































































































