Đường về nhà mẹ tôi – Thơ Nguyễn Nhã Tiên

Nguyễn Nhã Tiên

Đường về nhà mẹ tôi 

Đường về nhà mẹ tôi/ hơn nửa thế kỷ rồi chưa qua khỏi mùa thu. (Hình: Triết Trần)

Đóa bồ công anh này đâu phải nở cho tôi
chỉ là tiếng xưa trên con dốc vắng
là ngọn đồi hoang thăm thẳm vài giọt nắng
vừa đủ cho nỗi buồn soi tìm nhau
giữa khuất lấp rêu xanh

Đường về nhà mẹ tôi
hơn nửa thế kỷ rồi chưa qua khỏi mùa thu
những ngọn gió lang thang kể hoài
vàng phai chưa dứt
chính những khoảnh khắc như thế tôi nghe ra
bước chân hư thực
sóng đôi nhau mẹ và gió bạn đường
Quảy trĩu hai đầu quang gánh gió sương
Mẹ lẩn vào mây lam giăng giăng đỉnh núi
tôi lặng lẽ bước đi
qua đồi
qua suối
bồ công anh từng đóa, từng đóa…
ai gieo vãi trên đường vô tận
dấu chân mẹ tôi.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT