Giận – thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Giận

Đã yêu chung một câu thề/ Bỗng dưng kẻ đứng người về lẻ loi. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Giận người trải bực ra phơi
Trải câu ra đếm, trải lời ra đong
Trải lườm, trải nguýt ra hong
Trải hờn, trải ghét sao lòng vẫn thương?

Mưa rơi cứ ngược con đường
Mẫu đơn lạnh ướt cuối vườn ủ ê
Đã yêu chung một câu thề
Bỗng dưng kẻ đứng người về lẻ loi.

Giận chi lửa bỏng dầu sôi
Phun cay, nhả đắng giờ ngồi nhớ nhau?
Kìa ai lấp ló cầu ao
Thả trăng tạ lỗi ngọt ngào vườn xuân…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT