Gió Tháng Tám – Thơ Lê Văn Trước

Lê Văn Trước

Gió Tháng Tám 

Tháng Tám về mặc áo vàng xuống phố. (Tranh: Nguyễn Trung)

Chiều rơi xuống nắng chiều như giọt mật
Tôi chôn chặt nỗi buồn vào trong tim
Em giấu đi nỗi buồn trên khóe mắt
Cả hai buồn mặt trời lặng lẽ chìm

Mai mình xa mình sẽ thành xa lạ
Mai mình xa tình buồn như chiếc lá
Lá khô cằn cuộn tròn lăn theo gió
Tháng Tám về mùa lá rụng lá rơi

Tháng Tám về mặc áo vàng xuống phố
Em lung linh huyền ảo ánh đèn đường
Em kiêu sa gió bay tà áo mới
Tôi ngất ngây, vọng nhớ ngày còn thương

Gió lại thổi, chiếc lá lại lăn tròn
Lá về đâu? Về cõi trời vô định!
Tôi vẫn tôi, lạc lõng giữa mênh mông
Tôi vẫn tôi, quên em là không thể

Gió vẫn thổi, có lẽ còn trăn trở
Gió Tháng Tám, tiễn chiếc lá lìa cành
Gió Tháng Tám, vào căn nhà cửa mở
Một chút lạnh, mơ màng nhớ môi hôn.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT