Anh Độ – Đỗ Cẩm Khê
Ê chề

Tôi đã sống nhiều năm xa tổ quốc
Và cam đành làm một kẻ thất phu
Chưa bao giờ nghĩ tròn câu hữu trách
Để hoàn thành phận sự một dân ngu
Tôi đã sống không người đưa, kẻ đón
Qua những mùa Xuân, Hạ với Thu, Đông
Sự hờ hững của người quanh lối xóm
Tôi cô đơn nhìn mây nước mênh mông
Ý nguyện tôi khi phải rời đất nước
Là mong ngày về giải phóng quê hương
Nhưng… thực tế làm tan niềm mơ ước
Như thường mơ trong giấc ngủ đêm trường
Tôi đã sống: quên tôi nơi đất khách
Mặc tháng năm theo chiều gió bốn phương
Để cho cuộc sống không còn khoảng cách
Thấy mọi người làm việc nghĩ mà thương!
Có những đêm vùi đầu vào đọc sách
Truyện ngắn, dài, và sáng tác vẩn vơ
Cũng cảm thấy còn say mê hương sắc
Nên tìm vần, tìm ý để làm thơ
Sáng thức giấc nhìn sương rơi bạc tóc
Chiều soi gương thấy má hóp, vai gầy
Thân ê chề, mắt gần như muốn khóc
Tiếng chuông chùa nghe văng vẳng đâu đây
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.






















































































































































