Bình Địa Mộc
Thì vẫn nồng nàn

Trước đây em gọi tôi bằng anh
Có khi bằng tên
Có lúc bằng chồng
Tùy theo hoàn cảnh
Tôi không để ý
Bởi đó là danh xưng
Một hình thức định dạng về kích cỡ
Màu sắc
Kiểu dáng nhất thời
Như một loại văn bản
Có thể thay đổi
Tùy chọn
Chỉnh sửa
Bữa nay
Em thay đổi phong cách
Gọi tôi bằng ông
Thay bằng anh trẻ trung
Bằng tên thân thiện
Bằng chồng chung chung khái quát
Thôi kệ
Suy cho cùng tên gọi của con người
Con chó
Cái nồi
Cái niêu
Để phân biệt giao tiếp
Còn lưu danh hay bôi bẩn xóa nhòa
Thuộc phạm trù khác
Đi kèm tiếng ông là cử chỉ hời hợt
Ánh mắt xa xăm
Vòng tay lạc lõng
Tôi bắt đầu hoài nghi vai trò làm chồng
Bản lĩnh đàn ông
Cả đôi tai nghễnh ngãng
Không biết ai gọi tên mình
Trước khi hoàng hôn buông rèm
Thôi kệ
Vòng đời mà
Hết quay thì dừng
Chiều
Em cùng tôi nơi ghế đá công viên
Đau đáu nhìn đàn chim
Bay theo hình chữ V trên bầu trời xanh thẳm
Đoán một con về đích
Tách đàn hay chịu chung số phận
Tự cứu mình hay cầu viện
Em cãi tôi
Tôi cãi em
Rồi xin lỗi
Rồi cảm ơn
Bốn giờ sáng
Tôi thức dậy cùng em chạy bộ tập thể dục
Cùng nghe hơi thở dồn dập của hoa lá cỏ cây
Cùng nghe con đường trăn trở
Thổn thức
Về mức đầu tư
Thời hạn hoàn vốn
Nguồn vốn phải hoàn
Cân nhắc
Hay mặc kệ
Con đường hoàn toàn không biết
Có lúc em chạy trước
Có khi em chạy sau
Song mùi đàn bà cố hữu
Hình thành từ ngày hôn phối
Không danh xưng
Mã số
Ký hiệu
Định dạng
Quyện vào tôi cơ man lượng tử
Trong vi ống thời gian
Thì vẫn nồng nàn
Sài Gòn, 10.2020























































































































































