Bông Điên Điển
Chiếc cầu gãy

Tưởng niệm mẹ vĩnh viễn ra đi ngày 11/01/1985 AL
Mười sáu tuổi! Tuổi vẫn còn khờ khạo
Tuổi trăng tròn đã khoác áo vu quy
Hành trang mẹ mang theo với chuyến đi
Là tiết hạnh của thời kỳ con gái
Tuổi mười sáu! Tuổi vẫn còn ngây dại
Bước vào vườn hạnh phúc hái trăm hoa?
Hay gió cuốn, thuyền về bến xót xa?
Duyên phận ấy do can qua đưa đẩy
Chân mẹ lỡ sa theo chiếc cầu gẫy
Nên buồn đau đầy ấp mảnh hình hài
Bên gối chiếc ôm dòng lệ đêm dài
Thương nhớ hoài đất Giồng Riềng mộc mạc
Mẹ chờ mong đàn lòng mở cung nhạc
Con đò xưa dòng nước bạc quay về
Vòng tay nhỏ, mẹ ôm cả hồn quê
Tròn hiếu đạo, nghĩa phu thê, bổn phận
Giờ thì mẹ không còn gì vướng bận
Thả gánh đời hằng trĩu nặng đôi vai
Bên chồng con gắn bó quãng đường dài
Vui hạnh phúc “của lạc loài” còn lại
Mẹ đã theo cánh hạc đi xa mãi
Bao người thân khắc khoải những nhớ thương
Ấp ủ tim con hình bóng huyên đường
Người hiền mẫu miên trường con yêu kính.
California, Santa Ana, 03.2012
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.























































































































































