Huỳnh Liễu Ngạn
Mười phương buổi chiều

anh đứng ở đầu đường
một buổi chiều rất lạnh
một buổi chiều rất xanh
một buổi chiều mưa tạnh
một buổi chiều mong manh
bông hoa nở trên cành
mà lòng anh khó thở
tim anh đập rất nhanh
mà lòng anh hụt thở
một hạt bụi vây quanh
anh đi xa không được
nhìn em khổ không đành
nhìn em khổ đã đành
nhìn giọt nước long lanh
chiều tan về phía ấy
em xanh trời cũng xanh
làm sao anh đuổi bắt
những đốm lửa xa vời
cho em soi ánh mắt
cho má hồng chiều vơi
cho em về gặp mẹ
sớm tối một nụ cười
mẹ đi không chống gậy
dìu bước mẹ lơi lơi
rồi anh già trước tuổi
còn đâu mộng mơ đời
ai làm mây lên tóc
bạc trắng cả bầu trời
rồi anh xa quê mẹ
như mây bay qua đồi
mẹ nhìn theo thầm hỏi
con đi mấy hướng trời
rồi thời gian cứ vội
mẹ chết mới năm rồi
như trăng sao vời vợi
con trở thành mồ côi
bốn phương trời lặn lội
về gục bên sườn đồi
gió chiều sao lạnh quá
gió chiều cũng mồ côi
mẹ ơi chiêu đang trôi
lòng con như rối bời
một đời người qua vội
một đời người thế thôi.
5 tháng 9/2020
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.






















































































































































