Giới thiệu thơ Lê Đình Thắng – Khi ngồi ở Thảo

Lê Đình Thắng

Khi ngồi ở Thảo

ta rồi trú tạm người hôm đó
không nắng không mưa chỉ có trời
ở phố vắng rừng nên chi nhớ
là cây
chỉ tuyền là cây thôi

có khi sững sờ đôi tròng mắt
không áo tiểu thư bay hay là
không cả huyền sương hay vạt tóc
chỉ bàn tay gân guốc này ta

bữa qua trú tạm bên phương thảo
cây ư?
lá chỉ loe hoe vài
mây ư?
phố này không cơn gió
thọ nạn từ chẳng nhớ thương ai

bữa qua trú tạm dăm phương bạn
sóng đánh vàng như lá đã vàng
xanh ư?
mắt từng cơn trắng dã
ngon ư?
năm tháng xám đông sang

bữa qua ngồi đắng bên phương thảo
một quán cây rồi một ta – cây
có đứa rung đùi tuồng chứng đạo
dòm cành cây có tưởng ngùm mây?

mai rồi ta cũng về trong đất
có nhớ thương ta thác vô chừng
chửa kịp hoài thai đà mất mát
buồn lưng lưng và
nhớ lưng lưng!
________
(Về từ cafe Cây của Thảo 2016. Tự nhiên nhớ bạn bè quán Cây, Song Phạm)

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


[jwplayer V0z7CmaT-YzmDPLlM]

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT