Áo tím băng sơn
Đôi câu thơ lạc trong hộp thư trời
Cạnh áo tím cho mắt nào dừng lại
Thấy ngàn thu hẹn ước người về đây
Tim hóa thạch được hà hơi tan chảy
Băng sơn mãi giữ màu xanh trong ngực
Màu nàng tiên của ký ức thơ ngây
Tiên trong tim nay chợt hiện ra ngoài
Áo dài tím lả lơi dòng suối tóc
Đang mùa chi mà vườn tim thức dậy
Xanh-lá-cây chào vạt áo tím bay
Như bức tranh vẽ hoa trời đang rải
Khung trần gian ngào ngạt hương ngất ngây
Nàng đánh động lòng như tiên lãng mạn
Biển một ngày thẩm thấu tuyết băng tan
Ngực băng-xanh nhịp rộn ràng tiếng sóng
Bờ cát ơi chờ sóng đến giao hoan
Nào riêng Chúa phục sinh là phép lạ
Trái tim yêu bao kiếp đã luân hồi
Hóa sinh mãi tìm người trăm năm cũ
Tìm mùi hương chờ đợi phút giao thoa
Áo tím hẹn tim xanh trao thơ mộng
Ngày châu về hiệp phố kịp còn Xuân?
Hò bài thơ não nuột nguyệt sông Hương
Kẻ ngàn phương nghe sầu lên đâm đẫm
Đời đã trót dạt trôi ngoài viễn xứ
Áo tím thêm buồn cô gái Việt Nam
Quê hương xa ngàn dặm lỡ cung đàn
Thơ ray rứt nỗi hoài hương đồng vọng.
(072420 và áo tím tịnh tâm thơ)
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.






















































































































































