Nguyễn Linh Quang
Cây không tên

Khi em còn là cô bé
Mắt xoe tròn, thích ngậm kẹo chanh,
Anh còn là chú bé hay tinh nghịch,
Thích chạy rong quanh những phố nhà,
Ta cùng trồng một cây xanh nho nhỏ
Đứng rụt rè trước ngõ,
Không biết tên gì, ta gọi “cây không tên.”
Em mơ ước:
“Cây không tên” cho nhiều hoa đẹp
Để em cài lên tóc, làm nàng tiên ngoan,
Còn anh muốn
“Cây không tên” ra toàn trái ngọt
Để được trèo lên, hái quả ngon,
Em và anh không cùng ý nghĩ
Nhưng đều mong cây lớn từng ngày…
Từng ngày qua, ta và cây cùng lớn,
Cây thêm cành, anh thêm cao, tóc em càng mượt,
Cây chưa nở hoa, chưa kết quả, lá chỉ dày xanh,
Nhưng có lúc anh ngẩn ngơ khi tay em lướt nhẹ trên những phím dương cầm,
Còn em thường thích ngắm anh vẽ đất trời bằng sắc màu, đường nét,
Ta không còn đuổi nhau, chẳng còn la hét
Mà đôi khi muốn gặp nhau, cũng phải hẹn hò…
Có một hôm,
Con ngõ nhỏ nhìn em xa, xa mãi,
Còn anh đứng lại dưới bóng cây,
Cơn gió đi qua, lá xôn xao hỏi chuyện,
Cơn gió đi rồi, lá phủ mặt ngủ quên.
“Cây không tên” vẫn lớn,
Hoa chẳng thơm, quả chẳng phải để ăn,
Chỉ có lá phủ bóng dài trên đất
Mỗi buổi đi, về, bóng mát nhẹ vuốt ve
Như tay em, từng chở che cây non nớt,
Như tóc em, mơ chợt nở một bông hoa…
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.






















































































































































