Nhất Chi Mai
Yêu xưa

Tự khi nào ta bỗng hóa người xưa,
Tình nguội lạnh, khơi tàn tro hoài niệm,
Không đủ ấm, tay cầm tay hờ hững
Lơ lãng ánh nhìn, hun hút tận nơi đâu…
Chênh vênh biết mấy nhịp cầu,
Xa xôi biết mấy hai đầu nhớ thương.
Dẫu lìa ngó ý tơ vương,
Hoa trôi nước chảy khói sương nhạt nhòa.
Tình ơi!
Tình còn đâu đó chơi vơi
Đang tâm khóa chặt đời nhau sao đành?!
Thẳm sâu trong cõi lạnh lùng,
Tình xưa thoắt đã tạnh dần. Ngẩn ngơ.
Thuyền nào thực,
Bến nào mơ?
Duyên xưa ai đợi ai chờ lãng quên.
Còn chăng cảm xúc không tên?
Yêu xưa bỗng chốc chênh vênh ngại ngùng…
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.























































































































































