Phượng Các Vũ Thị Mưu
Nỗi nhớ muộn màng

Tiếng ai cười như lời xưa níu gọi
Ánh mắt nào đốt cháy cả hồn yêu
Ngày xa xưa bao lời thương dìu dặt
Đâu hết rồi để mắt lệ rưng rưng
Giá buốt đêm đông ai về dĩ vãng
Có phải người xao động dáng liêu trai
Hỡi hồn ma đưa ta vào địa ngục
Cho đau thương chất chứa mãi cuối đời
Người đứng đó nhưng im lìm không nói
Chỉ ánh mắt chừng xát muối vào tim
Thôi vẫy gọi như một lời tạ lỗi
Xa nhau rồi mới biết đã yêu ai
Lá cuối thu đùa vui trong gió lạnh
Đi trong mưa nghe kỷ niệm xưa về
Núp dưới hàng hiên nhìn mưa không ngớt
Cầu xin Trời cứ mưa mãi không thôi
Để tay ai sưởi ấm trái tim hồng
Cho mừng vui khi lệ tràn khóe mắt
Thương nhớ ai lấp khoảng đời vắng lặng
Tình chia ly đem nỗi nhớ muộn màng.
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.






















































































































































