Mẹ ơi! Khế rụng sau vườn – Thơ Lê Văn Trước

Lê Văn Trước

Mẹ ơi! Khế rụng sau vườn

Tôi gom từng lá ru mềm giấc xưa. (Tranh: Mai Thứ)

Chín vàng khế rụng vườn sau
Héo hon giàn mướp, khô tàn mồng tơi
Mẹ ơi! Mẹ đã đi rồi
Nhị cầm khàn tiếng mưa trời rưng rưng

Mẹ ơi! Khế rụng sau vườn
Tim tím hoa rụng đoạn trường Tháng Ba
Tháng Ba rời bỏ ta bà
Mẹ đi, đi mãi ngôi nhà vắng hoe

Nhân sinh oằn nặng nhiêu khê
Cửu thập chưa trọn mẹ về với ba
Hoa rơi hoa rụng chiều tà
Tôi ngồi vá lại mái nhà xa xưa

Nhà xưa nắng rọi dột mưa
Vách rêu ẩm mốc, gió lùa hiên xưa
Ầu ơ tiếng võng đong đưa
Ngỡ như tiếng mẹ vẫn chưa bỏ đời

Gió lay khế rụng hoa rơi
Câu thơ lục bát ru hời giấc êm
Lá rơi lá rụng bên thềm
Tôi gom từng lá ru mềm giấc xưa

Mẹ ơi, chiều lại đổ mưa
Con ngồi vá lại xa xưa bên người.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT