Một bài thơ cũ: Nhà thơ Bích Khê

Bích Khê

Nhà thơ Bích Khê

Bích Khê sinh ngày 24 tháng 3 năm 1916 tại xã Phước Lộc, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Ông là con thứ chín trong một gia đình nho học yêu nước.

Thuở nhỏ, Bích Khê học tiểu học ở Phước Lộc và Đồng Hới, học trung học ở Huế, rồi ra Hà Nội học ban tú tài nhưng nửa chừng bỏ dở.

Năm 1931, 15 tuổi, ông đã biết làm thơ Đường luật, ca trù. Năm 1934, cùng người chị ruột tên Ngọc Sương vào Phan Thiết học thêm và mở trường dạy học tư. Năm 1936, chị Ngọc sương bị mật thám Pháp bắt, trường đóng cửa, Bích Khê trở lại quê nhà.

Năm 1937, bị bệnh phổi, sau khi điều trị trở về lên sống trên núi Thiên Ấn thuộc Quảng Ngãi, ông lại ngược xuôi trên một chiếc thuyền quanh các ngả Sa Kỳ – Trà Khúc. Năm 1938, ông lại cùng chị Ngọc Sương (khi ấy đã được thả) vào Phan Thiết mở trường dạy học, được vài năm lại bị chính quyền Pháp ra lệnh đóng cửa.

Năm 1941, Bích Khê dạy học ở Huế. Năm 1942, bệnh phổi tái phát, ông trở về Thu Xà thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi.

Ngày 17 tháng 1 năm 1946, Bích Khê lìa bỏ cõi đời và cõi thơ tại Thu Xà lúc 30 tuổi.

Tranh Mai Trung Thứ

Ảnh ấy

Anh ấy mơ màng trong ảnh ấy
Người em lãng mạn quá đi thôi
Anh nhìn trân trối, anh tơ tưởng
Anh ngỡ là em đứng đấy rồi.

Anh tính ôm chầm lấy mắt mơ
Lấy môi lấy má… lấy ngây thơ
Để anh nút ớn mùi hương ấm
Của một tình yêu giận hững hờ!

Anh tính – kề tay lên trái tim
Ta đòi nóng hổi với say im.
Nhưng chao! Sao chỉ không gian lạnh?
Không bóng! Không hình! – không có em!

Anh ghi lấy ảnh. Những đau thuơng
Thấu tận lòng anh khổ chán chường.
Anh núp mắt vào đôi mắt ấy.
Rồi không ngăn được lệ anh tuôn…

Nước mắt tràn lên đôi mắt ấy.
Nào anh hay khóc! Phải em đâu?
– Đời mô em khóc vì anh khóc
Cho lệ lòng anh bạc vẻ sầu!

Anh không rời nữa ảnh thơ ngây
Và trở nên người dễ khóc lây
Anh khóc mắt anh trong mắt ấy
Để rằng:
– Em khóc với anh đây!


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt”, bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ Email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 13 tháng 3 năm 2018


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hoàng Anh Tuấn

Mười năm cuối đời Hoàng Anh Tuấn sống tại San Jose, vẫn làm thơ dù sức khỏe suy giảm nhiều. Ông mất 1 Tháng Chín, 2006, hưởng thọ 75 tuổi.

Giới thiệu thơ Nguyên Dũng – Ngàn năm mây bay

Chiều mưa Long Beach/ Đi về một mình/ Đường phố buồn tênh/ Trời giông bão lên/ Lối về đêm thâu/ Chìm dưới mưa sầu

Giới thiệu thơ Phạm Hồng Ân – Cõng thơ lên núi

buồn tình ngồi vuốt chòm râu bạc/ chợt ngó trong gương: đêm sắp rơi/ ta muốn cõng thơ lên núi ở/ chán cảnh phồn hoa ngập rác người.

Giới thiệu thơ Tâm Nguyễn – Rải rác những mồ hoang

Còn đó mồ hoang khắp núi đồi/ Hồn ma lạnh lẽo chẳng hương khơi/ Nhiều thôn cháy sạch người thiêu sống/ Lắm làng trơ trọi xác nằm phơi

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Ngân Giang

Nhà thơ Ngân Giang tên thật là Đỗ Thị Quế, còn có các bút danh khác là Hạnh Liên, Đỗ Quế Anh, Nguyệt Quyên.

Giới thiệu thơ Tháng-Giêng và Em – Con sáo

Chiều nay con sáo sổ lồng/ Để anh Hai Lúa xách lồng chạy rong/ Ước gì bắt lại sáo bông/ Để anh nhốt lại “lồng son tháp vàng”

Giới thiệu thơ dũng trung kqđ – Vĩ Tuyến

Con!/ Nếu vẽ bản đồ,/ Hãy nhớ nhẹ tay khi kẻ đường vĩ tuyến/ Đừng rạch sâu như địa đạo, chiến hào.../ Lỡ nơi ấy chọn làm đường chia cắt

Giới thiệu thơ Quảng Tánh Trần Cầm – xứ muỗi, nửa khuya

đêm về nghe lắng đọng/ trước mặt tôi/ trang giấy trắng, rất trắng/ không một chữ/ đơn độc tận cùng/ chờ đợi dòng cảm xúc

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Ngô Tịnh Yên

Ngô Tịnh Yên (1963-) tên thật là Ngô Thị Tuyết Trinh, còn có các bút hiệu Mimosa, Trà My, sinh tại Sài Gòn, hiện định cư tại California.

Giới thiệu thơ Đinh Trường Chinh – Đi Cày Về Tạt Ngang Thăm Mẹ

chiều ghé về thăm mẹ/ qua hàng cây liêu xiêu/ mẹ ngồi trong bóng tối/ thở những ngày quạnh hiu/ - ai đó?/ - con về đây/ ngồi sửng im ngày