-Nguyên giáo sư Trung Học Nguyễn Hoàng, Quảng Trị.
-Thư ký tòa soạn chuyên san Sổ Tay Sư Phạm Huế.
-Sĩ quan Thông Tin-Báo Chí Quân Đội VNCH Sài Gòn.
-Thư ký tòa soạn tạp chí Chiến Sĩ Cộng Hòa và Tiền Phong của Quân Đội VNCH Sài Gòn.
-Trưởng phòng Tâm Lý Chiến-Chính Huấn – TTHL Quang Trung – Sài Gòn.
*Định cư tại Hoa Kỳ từ Tháng Tám, 1990.
-Biên tập viên thường trực (ký mục) của tuần báo Saigon Times (1992), Saigon Nhỏ (1992 và 2016), Người Việt (1992-2017), Trẻ Magazine (2016-2019), Thời Báo (Toronto, Canada, 2010-2017), và viết Blog-VOA (Hoa Thịnh Đốn).
-Host của các Talk Show SBTN/TV (2006-2017), NVR Radio (2009-2010), Người Việt Online (2012-2017), Vietnam Radio (2017).
*Tác phẩm:
-Đã có thơ đăng trên tuần báo Thẩm Mỹ và Đời Mới (Trần Văn Ân) từ năm 1952.
-Về văn, tập truyện “Mây Trắng Đồn Xa” do Nha Chiến Tranh Tâm Lý ấn hành năm 1966, “Những Người Muôn Năm Cũ” in tại Hoa Kỳ năm 2006, và 12 tập Tạp Ghi (2000- 2018).
-Về thơ, xuất bản tập thơ “Mắt Đêm Dài” tại Huế năm 1960, “Chúc Thư Của Một Người Lính Chết Già” tại Hoa Kỳ năm 2003.
Từ một người làm thơ tình tự, sau năm 1975, thơ Huy Phương là những dòng bi phẫn, đau đớn của một người lính thất trận và trước một quê hương lạc loài.

Chúc thư
Tôi người lính già ở xa tổ quốc
Xa chiến trường lưu lạc tới đây
Nơi quê người sương pha tuyết đổ
Mang nỗi đau con ngựa lạc bầy.
Ngày tôi bỏ đi, bạn bè đồng đội
Vẫn hiên ngang cho đến phút sau cùng
Đã tự hiến thân mình cho tổ quốc
Thắng hay thua thì cũng vẫn can trường.
Không phải chỉ chịu ơn người đã chết
Tôi như còn mang món nợ nước non.
Chết không nghĩa là đã tắt hơi thở
Sống đôi khi cũng có nghĩa chết mòn.
Khi tôi chết ván hòm xin đậy nắp
Có vui chi nhìn người lính chết già
Hổ thẹn đã không tròn ơn nước
Tiễn tôi chi, thêm phí một vòng hoa.
Hãy quên tôi, người lính già lưu lạc
Đừng phủ lá cờ tổ quốc cho tôi
Anh em tôi trong những giờ tuyệt lộ
Nằm lại bờ lúc chiến hạm ra khơi.
Chiến hữu tôi chết đầu sông cuối biển
Ngày tan hàng đành nằm lại quê hương
Không ai trổi cho khúc kèn truy điệu
Không có ai phủ giúp ngọn cờ vàng.
Hãy phủ cờ lên nấm mồ tử sĩ
Xác bị xới đào trong nghĩa trang xưa
Hãy rải hoa trên con đường thấm máu
Phút lui binh phải gãy súng buông cờ.
Anh là ai, mang ngọn cờ tổ quốc
Nhân danh ai, đứng phủ lá quốc kỳ.
Chúng ta là những con người bỏ ngũ
Quên anh em nằm lại, để ra đi.
Ta lành lặn để bao người thương tật
Ta sum vầy đành để bạn chia phôi
Ta đến bến để bao người chết biển
Dù ấm êm cũng thương nhớ một đời.
Danh dự này dành cho người đã chết
Đã hy sinh để giữ vững ngọn cờ
Không phải tôi, người lính hèn bỏ ngũ
Để sống còn trong lúc bạn sa cơ..
Huy Phương
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.
[jwplayer M48JKSI1-YzmDPLlM]






















































































































































