Lê Vĩnh Tài
Nàng làm một con thuyền trong cơn lũ

1.
tôi
những quả táo rơi như nước mắt
màu đỏ bầm đang tìm lối thoát
đã đến lúc phải ra đi, tạm biệt
tôi đang tìm lại tôi
không thôi nàng lại cho tôi
chết đuối
2.
còn bạn, bạn đã đóng con thuyền tử thần của bạn chưa?
hãy đóng thật cẩn thận vì bạn sẽ cần
đến nó
mưa như những quả táo sẽ rơi
không còn cây không còn nấm dại không còn lá rừng
không còn gì để hút nước
và cái chết phảng phất như mùi tro
vì bạn đã kịp nấu bữa cơm cuối cùng
bếp vừa mới nguội
bạn vẫn có thể còn ngửi thấy
một linh hồn sợ hãi
bạn thấy mình co rút lại, mặt nhăn nhó vì lạnh
gió thổi qua lỗ tai, lỗ miệng và các lỗ còn lại
của bạn
3.
và liệu một người đàn ông có thể tạo ra
chiếc thuyền của riêng mình bằng một chiếc áo choàng không?
hay với dao găm, súng đạn?
con người có thể phá tan hoang cuộc đời mình
dù đó có là một cái thuyền
hãy nói cho tôi biết, nó có phải là cái thuyền không?
bạn chìm và im lặng
4.
chúng ta hãy nói về sự im lặng
rằng sự im lặng lẽ ra rất đáng yêu
chúng ta ghét kẻ nói nhiều
nhưng làm thế nào chúng ta tạo ra sự im lặng
không phải là cái chết?
5.
bạn hãy đóng một con thuyền
vì bạn phải trải qua một cuộc hành trình dài nhất
trước khi bạn đi vào quên lãng
và cái chết, lần này hơi dài và đau đớn
bạn sặc mấy lần như ngày xưa Mẹ đút cháo bột hơi nhanh
bạn gục ngã rồi thâm tím
linh hồn chúng ta đang thoát ra
khỏi vết bầm lặng im
tàn nhẫn
nước hóa ra không phải không màu
nó có màu đen tối và
vô tận
có khi lần này nước lại đang rửa sạch vết thương lòng của chúng ta
chứ chỉ đâu là lũ lụt
lũ lụt ở ngay trên cơ thể của chúng ta
chứ không ở đâu cả
ồ, hãy nhớ đóng con thuyền tử thần của bạn
và một chiếc hòm nhỏ đầy thức ăn, với rượu
cho chuyến bơi với nàng
vào đen tối
6.
bạn đi vào quên lãng
cả khi chúng ta khi chết đi
cơ thể bị vỡ ra từng mảnh, và linh hồn rụt rè
bị cuốn trôi, khi cơn lũ đen tối
nổi lên ngang cổ họng
chúng ta chết, chúng ta đang chết, tất cả chúng ta đều đang chết
sẽ không có gì ở lại
cơn lũ tử thần đang nhấn chìm chúng ta
và chẳng bao lâu nữa nó sẽ vươn ra
cả thế giới cũng không làm sao thoát khỏi
chúng ta chết, chúng ta đang chết, cơ thể chúng ta đang chết dần
và sức lực đang rời bỏ chúng ta
linh hồn của chúng ta trần trụi trong cơn mưa
chúng ta đang ngồi trên những cành cây cuối cùng của cuộc đời chúng ta
vì rừng cũng bỏ về trời cùng Thượng Đế
7.
chúng ta chết, chúng ta đang chết, vì vậy tất cả những gì chúng ta có thể làm là sẵn sàng chết
chúng ta hãy đóng một con thuyền
chở linh hồn đi trên hành trình dài nhất
một con thuyền nhỏ, có nhiều thức ăn
vì linh hồn rất sợ đói
nó không đủ sức ra đi
và bây giờ chúng ta hãy hạ thuỷ
để lòng dũng cảm, đức tin
trên dòng nước tận cùng chúng ta
vẫn chèo thuyền dũng mãnh dù tăm tối
vì chúng ta không có một cánh cổng nên có thể bị lạc đường
không có cổng không có bến cảng, không có nơi nào ra đi
chỉ có bóng tối
lũ lụt không bao giờ có âm thanh
và cũng không còn phương hướng
chỉ con thuyền nhỏ ở đó, nàng đã biến mất
nàng đã đi rồi hay vẫn còn ở đó?
chúng ta là hư không
8.
và khi mọi thứ biến mất, cơ thể chúng ta
cũng hoàn toàn biến mất, biến mất
bóng tối ở trên cao cũng nặng nề như dưới thấp
chúng ta không còn thở nữa
đó không phải sự kết thúc, nó chỉ là lãng quên
9.
và từ cõi vĩnh hằng, mảnh mai một sợi chỉ
tự phân tách ra bóng tối với ánh sáng
một ảo ảnh bốc khói hơi cao một chút
nó là ảo ảnh? Hay làn khói đã bốc cao
để mẹ còn kịp gọi mọi người quay lại
cùng chờ bình minh
bình minh trở lại dù cuộc sống đã lãng quên
chờ đã, chờ đã, ơi con thuyền nhỏ
trôi dạt, bên dưới màu xám xịt chết chóc
của một buổi bình minh ngập lụt
đợi chút, một màu vàng rực trong bình minh mưa
của Paustovsky, dù linh hồn có lạnh lùng, một đóa hồng
bừng lên, và cuộc sống lại bắt đầu
chảy ra và thơm như máu
10.
nước lũ rút đi, thân hình của chúng ta mỏng tang
như một cái lốp xe bị mòn
hơi trơn nên khó bám
con đường lúc này chìm đi một cách kỳ lạ
trên con thuyền nhỏ bé đi về nhà, chúng ta chùng chình lao xao
dòng lũ lúc này có màu hồng như áo cưới
và nàng yếu đuối bước ra
chúng ta vào ngôi nhà
lại đung đưa như chưa từng bị quên lãng
nhớ hãy đóng con thuyền chết chóc của bạn
đừng chờ ai cả vì chuyến đi vào lãng quên đang chờ bạn
luôn luôn chờ bạn
từ đêm nay
khi mây bay ngang thủy điện
và chúng ta chết điếng…
Lê Vĩnh Tài
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)





































































































