Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hoài Khanh

Hoài Khanh

Nhà thơ Hoài Khanh

Hoài Khanh tên thật là Võ Văn Quế, sinh ngày 13/6/1933 tại Ðức Nghĩa, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận. Từ năm 1957, ông đã hiện diện trên bầu trời thi ca Việt Nam với thi phẩm “Dâng Rừng”. Trước năm 1975, ông viết báo làm thơ, là người chủ trương và điều hành nhà xuất bản Ca Dao, một trong những nhà xuất bản uy tín, có nhiều ấn phẩm giá trị. Những năm cuối đời, bị đột quỵ Hoài Khanh về trú tại thành phố Biên Hòa, tỉnh Ðồng Nai. Ông mất ngày 23 tháng 3. 2016.

Tranh Nguyễn Trung

 

Ngồi lại bên cầu

Người em xưa trở về đây một bận
Con đường câm bỗng sáng ánh diệu kỳ
Tôi lẩn trốn vì thấy mình không thể
Mây của trời rồi gió sẽ mang đi

Em thì vẫn nụ cười xanh mắt biếc
Màu cô đơn trên suối tóc la đà
Còn gì nữa với mây trời đang trắng
Đã vô tình trôi mãi bến sông xa

Thôi nước mắt đã ghi đời trên đá
Và cô đơn đã ghi dấu trên tay
Chân đã bước trên lối về hoang vắng
Còn chăng em nghĩa sống ngực căng đầy

Quá khứ đó dòng sông em sẽ ngủ
Giấc chiêm bao nguyên vẹn có bao giờ
Ta sẽ gặp trong ý tình vũ bão
Con thuyền hồn trở lại bến hoang sơ

Rồi em lại ra đi như đã đến
Dòng sông kia vẫn cứ chảy xa mù
Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng
Nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt”, bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ Email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683

Mời độc giả xem chương trình “Du lịch đền Karnark ở Ai Cập” (phần 1)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hoàng Ngọc Ẩn

Hoàng Ngọc Ẩn sinh ngày 1 Tháng Ba, 1940, tại Ban Mê Thuột, quê gốc ở Thừa Thiên-Huế, mồ côi cha từ khi mới lên ba tuổi.

Giới thiệu thơ T.T. Ph. – Tiếng gọi hồn quê

Xuân đến cho người thêm một năm/ Riêng ta thức trắng xuân âm thầm/ Tâm tư lạc lõng trong màu tối/ Tiếng gọi mơ hồ, năm hết năm

Giới thiệu thơ Đặng Quang Tâm – Tết một mình

Chiều cuối năm nằm trên gác trọ/ Xé tờ lịch cũ đón Xuân sang/ Ở đây Tháng Chạp còn mưa gió/ Lòng kẻ xa nhà lắm ngổn ngang

Giới thiệu thơ Nguyễn Ngọc Phúc – Thiên đường đã khóc

Trăm năm buồn/ Giờ là sương khói/ Một chút hương thơm/ Cho cõi đời/ Trăm năm dài/ Trải vào hư vô/ Dù đã phôi pha/ Ngày tháng tàn

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Nguyễn Xuân Hoàng

Năm 1986-1997, ông làm tổng thư ký nhật báo Người Việt. Năm 1989-1994, ông còn là tổng thư ký tạp chí Thế Kỷ 21 thuộc công ty Người Việt.

Giới thiệu thơ Chánh Trung – Yêu

Yêu là gì mà mấy ai hay biết/ Chỉ thoáng nghe hồn không có trong ta/ Buổi chia xa gợi lòng buồn da diết/ Gần bên nhau tim nhảy nhịp hoan ca

Giới thiệu thơ Đặng Quang Tâm – Ai?

Ai ngồi đây nhớ buổi tiễn em đi/ Ai đứng đợi em về qua cuối phố/ Ai đau khổ nếu tình mình dang dở/ Ai giận hờn khi lỡ hẹn sáng nay

Giới thiệu thơ Phượng Các Vũ Thị Mưu – Xuân lạnh nhớ Sài Gòn

Xuân lại đến bước chân mềm gió lụa/ Hoa mai vàng óng ánh đón nàng xuân/ Suốt một đời bao lần xuân trải giấc

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hà Huyền Chi

Ngoài làm thơ Hà Huyền Chi còn là đạo diễn - diễn viên điện ảnh. Thời còn ở Việt Nam ông tham gia diễn xuất trong 8 phim và đạo diễn 2 phim.

Giới thiệu thơ Lê Đình Thắng – Buổi chiều

Buổi chiều nay có vàng không?/ vàng ư em? nắng đỏ tròng cơn mê/ Cuối năm nhớ một đường về/ không xa - vẫn cứ bề bề cuộc đi