Trần Dzạ Lữ
Thơ cho vợ lần giỗ thứ 6

Sắp rồi ngày giỗ mình ơi
Thiên thu còn có gọi đời nhau không?
Con ra quê xứ bên chồng
Căn nhà vắng ngắt, tôi bồng cô đơn…
Tắt đèn tối lửa rưng rưng
Lấy ai bầu bạn lúc bừng mắt sâu?
Mình đi bỏ lại chiêm bao
Để tôi gắp nốt ngày sau héo mòn…
Sáu năm đời nhói tim luôn
Đêm đêm tôi lạy người thương sói đầu!
Hiển linh em ở trời cao
Về đây chứng thực anh sầu mồ côi…
Mồ côi vợ, mồ côi tôi
Soi gương cổ quái mặt người nhện giăng
Bưng lòng để nhớ trăm năm
Cưng ơi! Sao nỡ xa trần gian anh?
Trần Dzạ Lữ
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


























































































































































