Tiếc thương – thơ Nguyễn Duy Cân

Nguyễn Duy Cân

Tiếc thương

Nhưng lòng cứ sôi vì thương tiếc,/ Tiếc đời, tiếc cảnh nước non ơi. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

1

Saigon mà sao tầm tã mưa.
Man man cái lạnh lũ gió mùa
Xâm chiếm tâm hồn và da thịt
Còn đâu nắng lộng mưa rào xưa.

Còn đâu những ngày vàng rực nắng
Bất đồ ồ ạt đổ cơn mưa.

Saigon, thật khuya trăng mới hiện.
Vãn chiều sao sớm vẫn chưa lên.
Còn em quên cả đem lửa nhỏ,
Về thắp lòng anh giữa lòng đêm.

2

Em nay hơn thiệt như mưa bấc.
Chai sạn một bề, rét mướt anh.
Bán cả hồn nhiên của trời đất,
Mua về đỏng đảnh với tinh ranh.

Thế nên, loài ve vô ưu không trở lại,
Chim quên chỗ đậu, chẳng quay về.
Sao trời thường trú trong hốc mắt.

Ngổn ngang đêm trắng, tiếc thương ghê.

Vô cảm bên đời người qua lại.
Thay đổi mặt mày trên đôi chân.
Nắng dối, mưa lừa theo thời đại.
Hồn thất phách – xác vong thân.

Giọng nói Saigon giờ hiếm hoi.
Phần vì mệnh nước bị đổi dời,
Phần vì cơm áo làm phai tiếng.
Phai trời, phai đất Phương Nam tôi.

3

Anh đi giữa bốn bề thiên hạ,
Không dám một lời với trẻ thơ.
Đồng lõa với đời thường trí trá.
Đêm về xấu hổ nỗi riêng tư.

Muốn níu thời gian như lũ dơi,
Quên đông, chịu đói, đợi mặt trời.

Nguyễn Duy Cân

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT