Hồ Chung Tú
Tuổi mộng mơ

Ngày nào mới biết em,
Em còn là cô bé,
Chơi cát bên góc nhà.
Vậy mà mấy năm sau,
Gặp em, anh ngỡ ngàng,
Nhìn em, anh ngại ngùng,
Rồi như chàng thư sinh,
Gửi tặng em món quà,
Ép vào giữa trang sách,
Những cụm bông hoa vàng,
Hoa vàng Mimosa.
Rồi chờ đợi,
Rồi đợi chờ,
Rồi nhận được thư em.
Thư gửi, giấy học trò,
Nét chữ ngây thơ quá.
Anh à, nhận thư anh,
Ngạc nhiên, em mừng lắm.
Hoa anh gửi khô mất,
Anh có biết vậy không?
Đưa thư cho me đọc,
Me bảo, con lớn rồi.
Rồi mình lại gặp nhau,
Anh nhìn em, say đắm,
Nhìn đôi má ửng hồng,
Nhìn đôi môi mọng ước,
Anh bảo nhỏ em rằng,
Anh mơ ước ngày nào,
Anh được ngồi trang điểm,
Cho đôi má bờ môi,
Cho những ngày thơ mộng,
Cho ngày tháng mộng mơ.
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


























































































































































