Vỗ về – Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

Huỳnh Liễu Ngạn

Vỗ về 

thấy mắt em cũng vô thường/ tan trong nhịp thở hoang đường của tôi. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

đưa tay đụng phải cành hoa
thả trôi dĩ vãng nhạt nhòa mùi hương
thấy mắt em cũng vô thường
tan trong nhịp thở hoang đường của tôi

có gì đâu để pha phôi
chỉ là hạt bụi giữa trời vậy thôi
còn duyên thì dính vai người
hêt duyên chuyện cũ xưa rồi cũng qua

giống như một bản tình ca
đã mờ mịt bóng thiên nga đâu ngờ
trăm năm chỉ một ván cờ
qua sông đành phải lụy bờ mà bơi

thôi đừng nhìn giọt mưa rơi
cho chiều tím đẩm tơi bời trước sân
tôi về gom hết bâng khuâng
mặc thời gian cứ phai dần lên mây

ước gì tay nắm lại tay
để nhìn sao vỡ trên cây ngô đồng
từ ngày em bỏ về đông
cây ngô đồng rụng lá bông rồi già

bên ngoài mưa tuyết băng sa
trong lòng tôi tiếng chim ca vẫn còn
ấy là tiếng hò ru con
nhắc tôi nhớ thuở lăn tròn trong nôi

bao nhiêu vật đổi sao dời
mình tôi trên vạn nẻo đời thế thôi
một hình một bóng đơn côi
nên tôi cứ vỗ về tôi đừng bụồn.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT