Cái nhà, cái nóc – thơ Y Châu

Y Châu

Cái nhà, cái nóc

Tuổi thơ, đẹp lắm đời người/ Ngây thơ, ríu rít nói cười thân thương. (Hình: Thận Nhiên)

Biển xanh, sóng bạc nhấp nhô
Sóng sau dồn sóng trước, lên bờ cát xinh
Hết đêm, rồi đến bình minh
Ánh dương, hơi ấm thêm xinh đất trời.

Tuổi thơ, đẹp lắm đời người
Ngây thơ, ríu rít nói cười thân thương
Buồn vui, kỷ niệm vấn vương
Bên cha, bên mẹ yêu thương dạt dào.

Ngôi nhà, cái nóc trên cao
Che mưa, che nắng, mưa rào bão giông
Thương con, nào nệ khổ công
Mong sao con trẻ, gắng công miệt mài.

Đỡ nâng, khi té ngã trượt dài
Kề bên ủng hộ, đường dài đừng lo
“Nhân định, thắng thiên” trời cho
“Sông còn có khúc…” so đo làm gì!

Thời gian, lặng lẽ qua đi
Trên cao, cái nóc còn chi vững bền
Đâu còn lừng lững, ở trên
Mối ăn, mọt nhấm bên trong bên ngoài.

Tháng sáu, mùa bão năm nay
Lại thêm dịch bệnh, kéo dài mọi nơi
Cái nhà, cái nóc… có ai mời?
Ra đi không trở lại, luật trời phải tuân!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT