LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: NgocLannguoi-viet.com.
Chuyện vãn đối cảm
Má Nẫu
Xưa kia. Tôi vượt biển tới Hồng Kông, rồi xin qua Mỹ tỵ nạn. Tới vùng đất tự do nầy sống, lúc ấy tôi cảm thấy thiếu mất cái gì đó lớn lao lắm. Có lẽ đó là tình người… Việt, nhất là tình đồng hương. Từ những cảm nhận ray rứt ấy, tôi và vài anh em sinh viên trẻ rủ nhau ngồi lại để tản mạn đôi việc hàn huyên Tết đến Xuân về nơi đất khách.
Thú thật, tôi là người ăn mặn nên nói ngay. Anh em bà con “Xứ Nẫu” gặp nhau vui mừng kể sao cho xiết.
Từ đó, năm nào tôi và vài anh em đó tình nguyện làm viên gạch tiên phong lót đường xây căn nhà tình thương của hội. Cho nên năm nào hễ Tết đến, hè về nghỉ học là có ngày hội của nhau, tay bắt mặt mừng không ai vắng mặt. Thấm thoát trên 35 năm.
Vài năm gần đây, vì sự dị ứng, tôi vắng bóng xa cách người năm cũ.
Năm nay trở lại, với tấm chân tình xưa, tôi đến hội mua một vé vào cửa để vừa có dịp thăm viếng chúc Tết mừng Xuân với ai còn mến thương, vừa cùng nhau góp ít sức mọn, tài hèn để làm sao hội mỗi năm phát triển mạnh, tạo một tiếng nói chung.
Nhưng không dè tui không gặp được người muôn năm cũ cùng một tấm lòng chung, mà chỉ gặp vài kẻ thời cơ nghểnh mặt, hênh hoan, khuếch khoác đưa mắt nhìn hậm hực!
Ra khỏi ngày hội, trên tay cầm quyển đặc san, nhìn sơ qua mắt tôi choáng váng. Về nhà đọc thấy trong đặc san có một vài bài có hiện tượng, không biết diễn tả như thế nào, và, một tấm giấy nhỏ đề như thường năm “Phiếu ủng hộ và yêu cầu đồng hương góp ý kiến xây dựng hội, gửi qua địa chỉ… email…”
Thế là, tui viết vội vài cảm nghĩ khi đọc sơ qua đặc san, góp ý xây dựng về khía cạnh văn hóa làm sao đặc san năm tới hoàn chỉnh tốt đẹp hơn để mai sau con cháu có dịp đọc.
Qua hai ngày sau, tui nhận email do người nặc danh gửi tới chửi túi bụi, chụp cái mũ cân khá nặng ký!
May mà tui có nội công, không thì tẩu mả nhập ma theo bên kia làm chuyện ruồi bu, có hại cho đồng hương, cộng đồng người Việt tỵ nạn lưu vong.
Tui có gởi email tới ông chủ tịch hội nhưng người năm cũ đi đâu, hổng thấy trả lời. Mà email nặc danh kia gửi tới chửi tơi bời hoa lá cành!
Với cung cách nầy, thử hỏi đồng hương nào dám lên tiếng góp ý khi đi dự hội năm tới?
Triệu chứng “áp huyết cao” như thế hội sẽ đi về đâu, hỡi những người muôn năm có lòng?
Nên tui có câu “Xưa kia gặp đồng hương tay bắt mặt mừng vui ơi là vui! Nay gặp đồng hương mừng mà mừng xanh mặt!”
Hổng những thế, về nhà tuần nào mở email ra thấy họ viết gửi tới chụp lên đầu tui cái mũ khá nặng cân, ý hệ vô bổ!
Trên mấy mươi năm như một cuộc đời già sắp tới ngày đi, chưa một lần về cố Quốc, nay có dịp về thắp cho Mẹ một nén nhang, tham dự giỗ họ. Thế nhưng tui vội vã bỏ mà chạy qua Mỹ, vì bóng ma ý hệ còn đè cõng trên vai, giở áo xem xét “thằng CIA” về có dắt súng lọn lưng quần không!
Qua bên nầy ẩn sống làm phó thường dân thì bị cho là Việt gian nằm vùng!
Vậy thử hỏi khi nào các nhà khoa học không gian nói chung có tàu bay, ghe thuyền con thoi lớn cho Má Nẫu tui vượt biên lên không gian, mặt trăng, hành tinh để xin tỵ nạn nữa được không?

































































































