Trần Nguyễn
Chị là nhân viên một nhà thuốc. Một bà khách tới đưa toa “refill” 2 loại thuốc. Chị xem toa, coi hồ sơ và cho biết chỉ có thể refill một loại, còn một loại đã “expired” nên đề nghị bà khách phải trở lại gặp bác sĩ để họ cho toa khác.
Bà khách nhất định không chịu. Bà khách bảo: “Expire sao được mà expire, thuốc đang uống mà expire cái gì.”
Giải thích thế nào bà khách cũng không chịu mà còn đổ quạu mà quăng luôn cái chai thuốc vừa refill kia lại và lệnh: “Tui không lấy cái này nữa. Tui lấy thứ khác.”
Chị hỏi bà khách muốn lấy thứ nào thì bà khách bảo: “Mở máy tính ra. Trong đó có.”
Chị dò trong máy thấy có tới nhiều loại thuốc bà khách dùng. Mà bà khách thì lại chả thèm nói tên hay cho biết một đặc điểm gì của thuốc bà khách muốn. Chị đành phải lò dò kiếm từng thứ xem loại nào có những tính chất giông giống cái chai thuốc quăng lại. Chị phải hỏi, phải mô tả, có phải loại đó uống mỗi lần nửa viên, uống ngày 2 lần không, nó có màu như vầy như vầy phải không…
Nghe hỏi, bà khách càng nổi giận, “Cô có biết đọc chữ không? Ðã nói trong máy tính có mà sao cứ hỏi?”
Chị cười, cái cười giả lả của người miền Tây, giải thích: “Em phải hỏi cho chắc chứ không thôi lấy lộn chị lại không bằng lòng?”
Ai ngờ thấy chị cười, bà khách nổi giận lôi đình:
“Ðuổi ngay cái cô này! Cổ không biết làm việc. Mướn nhân viên mà có biết training không? Tại sao cổ không biết đọc mà cứ hỏi là sao? là sao?” Bà khách như nữ tướng thét giữa trận tiền. Chị đứng chết trân như Từ Hải.
Mà cao trào vẫn chưa đến hồi đỉnh điểm. Một người manager chạy ra, vuốt lấy vuốt để, “Ai có làm lỗi gì thì cô bỏ qua. Mong cô bỏ qua!”
Càng được vuốt ve dỗ ngọt, bà khách càng được thể, “Ðuổi việc cổ. Ðuổi ngay lập tức. Người không biết làm việc, lại còn cười khi dễ!”
Chị cười chua chát, “Bỗng nhiên mình trở thành một ‘stupid person’ giữa mắt thiên hạ. không biết mình sai ở chỗ nào?”

















































































