“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.
Kỳ 57
-Trong đầu em lúc nào cũng tưởng anh có liên hệ với cô Na. Nửa tiếng trước em còn giẫy nẩy lên, cho rằng anh đi tìm cô Na. Chứ đâu có ai thù oán với cô ta để giết cô ta như vậy.
-Em muốn đi xem cô ấy chết.
Phong cay đắng:
-Xem để làm gì, em cũng đã biết trước rồi mà.
-Hu, hu, em phải làm sao cho anh tin. Hu, hu…
Cô nàng đã xỉu tức thì khi thấy xác của Na. Người cô nàng xanh xám làm Phong bỗng thấy ái ngại. Phải mười phút sau mầu xám xanh ấy mới biến dần. Mối ngờ vực của Phong cũng theo mầu xám bay đi.
Cái chết của Na đã đốt của Phong mất hai ngày. Phong đâm ngờ vực quanh quẩn, vì chỉ có người trong nhà mới có thể hạ thủ Na êm thắm như vậy, không một ai hay. Cuối cùng Phong ngờ là cô Lụa.
-Nếu em không làm chuyện đó, chẳng lẽ cô Lụa?
-Em cấm anh không được nói đến cô Lụa, cô em không bao giờ làm chuyện đó, lại nữa cô em không bao giờ muốn nhìn thấy máu trong nhà. Anh không được quyền nói đụng đến cô em.
Không ngờ phản ứng bảo vệ cô Lụa của Phong Sương lại mạnh như vậy, Phong đành dịu giọng:
-Vậy em lên cho cô Lụa hay, để xem phản ứng của cô ấy ra sao?
Khi nghe Phong Sương báo chuyện Na bị giết chết ở vườn sau nhà ghê gớm như thế nào, phản ứng của cô Lụa làm Phong nghẹn rõ.
-Vậy hả, vậy thì gọi tụi bên ngoài lo giải quyết ngay cái xác nó đi. Nói tụi nó làm cho khéo, đừng để lính hỏi vớ va, vớ vẩn. À này, cho chú làm vườn rửa sạch chỗ máu ấy đi, nhớ nói chú nhốt chó lại để cho tụi bên ngoài vào đem xác nó đi.
-Cô không nghĩ là ai à?
-Biết nó có gây thù, gây oán với ai ở đâu không mà nghĩ với ngợi.
-Người ở trong nhà này giết.
Phong Sương khẳng định.
-Ơ kìa, cô có ở đấy đâu mà cô biết ai giết, thôi đừng có nỡm, đi ngủ tiếp đi.
Tuy cô nói vậy, nhưng chính cô cũng không ngủ thêm nữa, đám bộ hạ của cô Lụa đã trình diện ngay sau đó và chúng giải quyết cái xác nhanh cũng như khi chúng đến. Một ngày mới lại tiếp tục.
Phong chận cái ngày mới đến ấy bằng một giấc ngủ cho đến hơn mười giờ sáng. Nỗi buồn bực làm Phong ù lì cả ngày hôm đó. Cứu thoát được một người đàn bà Việt Nam bị bắt cóc từ Mã Hồng Sơn về được đến Viên Chắn, lại để bị giết.
Ngày mới thứ hai, sau ngày Na bị giết, lại bắt đầu. Sau tách cà phê do Phong Sương mang đến, Phong gọi ngay Rật đến để cho chỉ thị phải làm. Phong Sương có vẻ e dè và tránh né Phong rõ ràng khi thấy cục đá đen ở trong trạng thái lầm lì, im lặng. Cô nàng không dám bám cứng Phong như vài ngày trước, để yên Phong cùng Rật thảo luận. Sau bữa cơm trưa tẻ nhạt, Phong gọi riêng cô nàng vào phòng.
-Chiều nay em có thể giúp anh một chuyện?
-Em làm liền, bất cứ chuyện gì anh muốn.
Cô nàng hăng hái nhận lời ngay dù chưa biết chuyện ấy sẽ là chuyện gì.
-Tối nay, anh và thằng Rật sẽ đi gặp một vài người anh em, anh muốn nhờ em chở anh và Rật đến đó.
-Thì anh chỉ việc nói em, em chở anh đi ngay, đâu cần phải giúp với đỡ.
-Em sẽ không chở anh đến tận chỗ anh muốn, vì tình thế này không thuận tiện cho anh.
-Có gì đâu mà không thuận tiện?
-Em không biết, cô Na bị giết như vậy cùng hai thằng nhỏ Lào của anh biệt tích, chắc chắn đó là một lời cảnh cáo cho anh, nhưng anh không biết bọn nào. Lát nữa, nếu anh có ló ra ngoài, thể nào cũng bị bám đuôi.
-Sao anh biết?
-Tụi nó nằm đầy vòng ngoài của biệt thự.
-Thủ hạ của em mà.
-Anh không chắc như vậy, thủ hạ của em không thể nào theo dõi trong biệt thự chằng chằng cả ngày như vậy.
-Hay là sau vụ cô Na bị giết, cô em đặt thêm thủ hạ cho bảo đảm.
-Tụi này đã nằm ngoài từ trước khi cô Na bị giết.
-Lạ nhỉ, để em hỏi cô em xem.
-Ðừng. Em lại quậy tùm lum lên hết.
-Vậy anh muốn em phải làm gì? Hay là em cho thủ hạ của em lùa hết tụi kia đi. Ðây là Viên Chắn của em mà, tụi nào dám làm loạn.
-Em không làm gì hết, chỉ cần tối nay, em lái xe ra khỏi biệt thự, đi một vòng rồi trở về. Dĩ nhiên, em sẽ bỏ tụi anh ở một khúc quanh thuận tiện nào đó trước khi về.
-Em cho thủ hạ theo xe mình cho chắc ăn.
-Không cần, em cũng chẳng cần phải chở anh đến tận địa điểm anh muốn. Anh muốn em đứng ngoài vụ này.
-Chứ em là gì của anh? Không phải vợ anh à?
Nhìn Phong Sương đăm đăm, Phong nói:
-Em à, mình đã nói trước với nhau, cả hai đều không có tương lai…
-Em biết, nhưng hiện giờ em là vợ của anh, em không để ai đụng vào anh hết.
-Trong mọi trường hợp, em có chịu giúp anh tối nay không?
-Em nhận lời rồi, nhưng…
-Em sẽ phải làm theo những gì anh nói. Em không được làm bất cứ những chuyện gì khác, đừng làm hỏng kế hoạch của anh.



























































































