“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.
Kỳ 64
Nửa giờ sau, những nhánh củi được ném vào tới tấp phía trong hàng rào tre. Những chai thuốc dùng để bôi lên da chống muỗi cũng được đổ lên những quần áo cũ, chúng được dùng làm nguyên liệu bắt lửa. Xác người, xác vật bắt đầu cháy.
Ngọn lửa của củi tươi nhả những cuộn khói đen kịt, phủ kín cả những núi đồi lân cận. Những cuộn khói đen cũng làm đen tối cuộc liên hoan sắp cận kề của bầy kên kên. Củi tươi vẫn tiếp tục được ném vào, ngọn lửa được mở rộng rồi cháy bén vào hàng rào tre. Những ống tre tươi nổ bôm bốp như pháo. Hai xác sài kíu với lớp lông nâu vàng thật bẩn mắt, điểm cùng những chấm đen loang lỗ cũng bị ngọn lửa liếm béng.
Hơn hai tiếng đồng hồ, cuộc hỏa táng mới chấm dứt. Trong khi mọi người bận rộn với việc lấy củi rừng, đám sài kíu với những đôi mắt gian tà vẫn lởn vởn đứng nhìn. Buồn bực, Phong nheo súng, khải lật hai con. Lúc đó, chúng mới thật sự biến hẳn vào rừng.
-Ðéo mẹ, tất cả đều vô thường. Thằng già này bây giờ đang đứng đéo đời, chứ tí nữa, không chừng lại lăn cổ ra chết. Nào về chứ? tớ cũng phải ăn một bụng, rồi còn ngáy một chút. Không biết con vợ cậu nó có biết đường nấu món gì không? Mẹ, hay lại mơ màng nằm chờ thằng chồng về ủ. Ðéo mẹ, gái thối.
Phong Sương không thối như già Trí nói. Từ lúc tỉnh hẳn, cô nàng nghe loáng thoáng chuyện phía trên, nhưng cũng tự giới hạn chính mình để ru rú ở lại, vì đám lính xuống nói, hình ảnh ở trên đó còn rùng rợn gấp trăm lần xác ướp sáng nay. Cơm nước đã chuẩn bị xong, chỉ chờ dọn ra. Khi Phong cùng già Trí về đến nơi, cũng đúng lúc cô nàng đè hai tên cận vệ ra quất túi bụi. Hai tên Lào trắng trẻo, to lớn lại ngoan ngoãn nằm úp sấp mặt xuống đất như trẻ con để cô đánh. Phong cau mày hỏi:
-Em làm gì vậy?
-Phạt chúng cái tội sáng nay bỏ em mà chạy.
-Em thôi ngay cái trò ấy. Em phải giữ sĩ diện cho nó, về sau em mới dùng được nó chứ. Trước mặt mọi người, em lại đè chúng ra đánh, coi thật không được chút nào.
Phong Sương vẫn nhấm nhẳn:
-Em vẫn thường đánh người làm như thế. Ai bảo. Em sợ nhũn người ra, tưởng chúng vào cứu em, ai ngờ chúng cũng chạy như vịt cả.
-Cất roi đi.
Giọng Phong trở nên lạnh, cô nàng rụt vòi tức khắc.
Cơm trưa vừa xong, Phong họp ngay già Trí cùng Sơn lại.
-Tất cả những gì xảy ra sáng nay, đều chứng tỏ có một bọn nào đó trong bóng tối đang theo sát mình, đã chuẩn bị đón tiếp mình tại một nơi nào đó. Tôi cũng chưa biết được vì lý do gì. Nếu chúng muốn cướp số hàng, chúng đã không giết hai tên Lào dã man như vậy. Tôi nghĩ, chúng đã biết từng đường đi, nước bước của mình ngay từ khởi đầu, ngay từ chuyến tôi cùng già Trí thăm dò con đường này. Do đó chúng biết trước, giết hai thằng nhỏ ngay trên đường mình phải đi để dằn mặt. Nhưng dằn mặt như vậy để làm gì, mình đâu có động chạm quyền lợi của ai ở tam giác này.
-Có chứ, súng đạn cũng là mối lợi lớn sau thuốc phiện. Cậu em đang giẫm chân bọn nào đó.
-Ông biết bọn nào không?
-Tên tuổi thì không biết, nhưng biết chắc từ bên Mỹ.
-Sao lại tụi Mỹ?
-Ðéo mẹ, phải suy luận một chút chứ cậu em. Còn ai sản xuất súng đạn nhiều bằng thằng Mỹ. Thằng già này ở góc rừng hoang còn biết nữa là cậu em. Ðéo mẹ, súng đạn nó đổ đầy ngoài khơi biển Thái Lan. Còn thằng nào dám qua mặt thằng Mỹ nữa.
Diễn vở tuồng của một kẻ ngây thơ, Phong tỉnh khô hỏi già Trí:
-Không lẽ chính quyền Thái nó làm ngơ?
-Ðịt mẹ, giấy xanh nó xòe ra thì đến thằng già này cũng phải đen mắt, huống chi tụi to đầu quen ăn sung, mặc sướng. Mà đéo mẹ, cậu cũng là dân trong nghề mà cứ hỏi lôi thôi thế.-
-Thì đù mẹ, làm sao tôi biết hết mọi chuyện. Sống lăn lộn như ông mới đáng nói.
Già Trí dính cựa ngay. Thao thao bất tuyệt phun ra những gì lượm lặt được từ những mảnh rừng hoang, những gì gặt hái được qua những va chạm đẫm máu quanh tam giác vàng. Tất cả hằng chất chứa trong bụng.
-Ðịt mẹ, chuyện làm ăn của các cậu nên tôi cũng chẳng buồn hỏi là hàng hóa của các cậu từ đâu đến, nhưng tôi biết ngay, các cậu sẽ giẫm chân tùm lum ở đây. Tôi không vợ, không con, chỉ có mỗi mình nó là cháu. Lần đầu nó gọi tôi, tôi biết ngay là nó chết vì thằng củ lẳng của cậu. Nhưng kệ bố nó, nó cũng như con gái, không làm không được. Không làm rồi nó lại mè nheo, không nhìn mặt tôi.
-Ông cũng sợ “nó” thế à?
-Ðịt mẹ, vợ cậu chứ có phải con ở đâu mà gọi bằng nó.
-Ờ, ờ, xin lỗi, thì đù mẹ, cô ấy là cháu ông.
-Tụi Mỹ, nó sống nhờ súng đạn. Sản xuất ra nhiều thì phải có chỗ tiêu thụ. Muốn tiêu thụ thì phải có thị trường. Thị trường thì phải tạo ra chiến tranh. Nó thấy mấy thằng da vàng đẻ nhiều như heo thành ra nó phải cho chết bớt. Nó phải…



























































































