“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.
Kỳ 69
Phong Sương bẽn lẽn ngồi im.
-Cứ như vậy đi, ăn xong hai vị cho lính nghỉ ngơi đến khoảng gần nửa đêm sẽ khởi hành. Tôi sẽ lo phần ngựa và chia bớt hàng.
-Còn xác bốn thằng nhỏ của mình?
-Tôi sẽ cho hỏa táng vào sáng mai. Hai đứa nhỏ bị thương nặng, tôi sẽ cho làm cáng để lừa kéo…
-Ba đứa, trung úy. Một thằng bị ngựa đạp bể ống quyển nữa.
-Rồi thì ba. Ðù mẹ, chưa có trận đánh nào tục tĩu như trận này. Lính lại bị thương lủ khủ vì bị lừa, ngựa đạp phải.
-Trung úy tính sao về xác lừa, ngựa, cùng xác tụi nó?
-Tính mẹ gì, các cậu vớ vẩn. Ðịt mẹ, sống chừng ấy tuổi đầu mà vẫn chưa ngộ. Có cái mẹ gì mà tồn tại mãi đâu. Ðến từ cát bụi, thì lại trở về với cát bụi. Phú quý sinh lễ nghĩa. Cứ để mặc mẹ nó đấy, vài ngày rồi nó cũng tan biến.
-Nghĩa tử, nghĩa tận chú à.
-Vậy mày ra chôn hơn bốn chục cái xác người, hơn hai chục xác lừa, ngựa ấy cho tao xem. Ðéo mẹ, nói sùi bọt mép mà cũng đéo ngộ được chút nào.
-Ơ kìa, cháu chỉ nói vậy thôi, sao chú lại văng lung tung với cháu thế?
-Tao có văng với mày đâu, tao văng lên trời mà, tao văng cho đứa nào đầu còn đầy những… những… cám.
Chừng như định nói chữ cứt, song già Trí cũng cảm thấy có vẻ bất nhã, quá đáng nên bẻ trẹo qua chữ cám, rồi đánh trống lảng.
-Tối nay mày nấu ăn tệ quá, gái à. Nuốt không vào.
-Cháu có nấu đâu. Thằng cận vệ đấy. Cháu cho nó xuống chức làm bếp.
-Thảo nào, anh không nuốt nổi.
-Xin lỗi cưng, em nấu lại cơm cho cưng.
-Em lại nhặt được ở đâu cái chữ cưng vậy?
-Trong tiểu thuyết của miền Nam.
-Chân em đã đỡ chưa? À, lúc chiều anh nói em ở lại trên hốc đá, làm sao em có thể chạy theo anh như vậy?
-Chân em còn đau. Thằng còn lại, em cũng xuống chức luôn, em bắt nó cõng em.
Ba người đàn ông phì cười. Cái cười để trệu trạo nuốt cho no bụng cơm với những hạt sống, hạt nát. Bữa cơm cũng xong, người nào lo phận sự người nấy. Sơn vẫn lo ngại hỏi:
-Trung úy có thật sự chịu nổi không, thằng y tá nói tôi là trung úy mất máu nhiều lắm.
-Yên chí, ba cái lẻ tẻ ngoài da ấy ăn thua gì.
Công việc tiến triển trôi chảy như dự định. Gần nửa đêm đoàn người, ngựa lại ngậm tăm lên đường. Phong chỉ có thể tiễn đưa qua máy truyền tin. Cơn sốt đốn Phong ngã. Vết thương lẻ tẻ ngoài da đang ăn thua đủ với Phong. Nó hành Phong, cộng với cả một ngày mệt nhọc, Phong ngủ li bì. Phong Sương lo lắng đắp những khăn nhúng nước lạnh lên trán Phong. Bên ngoài chòi lá dựng sơ sài, Rật cũng lo lắng đảo qua những chốt đóng vòng ngoài để kiểm soát. Ði cùng, có một thiếu úy trẻ do Sơn để lại.
Sáng ngày hôm sau, tất cả đều vô sự. Rật ngủ vùi trên chiếc võng căng ngang gốc cây. Phong Sương úp mặt ngủ quên trên ngực Phong.
Ðánh thức đến hai lần bởi người y tá của đơn vị, Phong Sương mới choàng tỉnh. Vén vội mái tóc, cô nàng lay Phong dậy.
-Trình trung úy, tôi phải rửa vết thương.
-Ờ, ờ, rửa đi.
-Trung úy ráng chịu đau một chút.
-Không sao.
Chuyến này vết thương ngoài da không ăn thua đủ với Phong nữa, nó hành hình Phong. Chiếc kềm sắt dài, được dùng cho những việc mổ xẻ, cặp chặt một miếng băng dài xuyên thẳng vào vết thương, từ vai trước trổ ra lỗ vết thương ở vai sau. Miếng băng dài đã được người y tá nhúng vào một nón sắt đầy nước sôi.
Trước khi xuyên miếng băng qua vết thương, hắn dùng kéo phá vỡ miệng vết thương của vai trước lẫn vai sau. Cắn răng, xanh mặt, Phong vẫn nhìn thấy nét mặt của hắn đanh ác lạ thường. Môi hắn mím lại, đôi lông mày chau tít, mắt hắn lộ hàn quang. Ðôi tay của hắn thoăn thoắt cầm hai đầu miếng băng ở hai bên vết thương, cứ thế cù cưa. Hắn lại còn nói đểu:
-Trung úy ráng chịu đau một chút, đừng có la, mấy thằng lính bị thương ở dưới kia nó cười.
Phong không thể nào la được nữa, hai hàm răng cắn vào nhau như muốn bể từng cái răng. Mồ hôi chẩy từ từng lỗ chân tóc hòa với mồ hôi của những lỗ chân lông ròng ròng chẩy xuống mặt. Phong Sương đứng bên cạnh luôn tay thấm mồ hôi. Không thể la được, nhưng đôi khi Phong vẫn phải buột miệng hít hà:
-Ái cha, đù má, xíi.i.t, đau quá.
Thằng y tá tàn ác lại còn chọc quê:
-Ấy, ông không bị cái kia mà còn một tiếng kêu cha, ba tiếng kêu chó hén.
Hắn lại còn làm trò đùa khi Phong Sương vô tình không biết hỏi hắn:
-Anh nói gì chó, tôi chẳng hiểu gì cả.
-Chị Hai à, ở bên Việt Nam, mấy ông nội đi chơi bời bị lậu, y tá thông nòng, mấy cha nội đau quá kêu như dzầy nè:
-Ý cha, chặc, chặc, chặc đau quá. Phải hông? Một tiếng kêu cha, ba tiếng kêu chó đó chứ gì nữa.



























































































