LTS: Thi ca, như âm nhạc, thường ở lại trong tâm hồn chúng ta, như một kỷ niệm. Có những bài thơ cứ ngỡ bị xóa nhòa trong ký ức. Vậy mà tình cờ đọc lại, hay nghe đâu đó vang lên vần thơ xưa, bỗng dậy lên trong ta cả một trời nhung nhớ, tựa như sự trở lại của một người bạn thân thiết, một chứng nhân thương yêu cho quãng đời mình đã qua.
Trong tinh thần đó, trên trang Phụ Nữ hàng tuần, chúng tôi trân trọng gửi tới quý độc giả “Một Bài Thơ Cũ,” và cũng mong đón nhận từ độc giả những bài thơ của một thời.
Thư về [email protected] hoặc [email protected]
Nhà thơ Trần Dạ Từ viết bài “Nụ hôn đầu” từ thời ông còn rất trẻ. Nụ hôn đầu là một bài thơ tình đẹp, lãng mạn, đầy màu sắc. “Nụ hôn đầu” được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc và được thâu thanh với rất nhiều tiếng hát.
Nhà thơ Trần Dạ Từ và Nhà văn Nhã Ca. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Nếu để ý, người đọc sẽ nhận ra rằng “Nụ hôn đầu” ghi dấu một mùa Hè rực rỡ. Và nhân chứng của tình yêu kia chính là sự… “hết hồn” của “những con ve nhỏ”…
Hai chữ “hết hồn” trong bài thơ của thi sĩ Trần Dạ Từ được nhiều người đánh giá là “đắc địa” nhất. Bởi không chỉ những con ve nhỏ mà cả người con gái được thi sĩ hôn lần đầu tiên, có khi cũng “hết hồn” không kém!
Nụ hôn đầu
Trần Dạ Từ
Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
Vườn xanh cỏ biếc trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông
Trên môi ta vạn đóa hồng
Hôn em trời đất một lòng chứa chan
Tiếng cười đâu đó ròn tan
Nụ hôn ngày đó miên man một đời
Hôm nay chợt nhớ thương người
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh
Trưa vàng cỏ biếc vườn xanh
Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa.

































































































