Thiên đàng cộng sản
Trong lớp học ở Bắc việt, thầy giáo hỏi học sinh:
-Trò biết ông Adam và bà Eva người nước nào không?
Học sinh lúc nào cũng bị nhồi sọ về chủ nghĩa CS suốt năm suốt tháng suốt ngày nên trả lời:
– Dạ người Liên Xô.
Thầy giáo:
-Giỏi, nhưng em làm sao biết người Liên Xô?
Học sinh thưa:
– Dạ biết, vì sống theo chủ nghĩa mà con đã học hàng ngày: CS là vô sản, không tiền bạc, không ruộng nương, không nhà cửa cao sang, nên lao động tích cực. tiến nhanh tiến mạnh lên Xã Hội Chủ Nghĩa, không bận tâm đến chi cả, chỉ mơ đến Bác Hồ thì đó là cảnh đưa nước nhà đến cảnh thiên đàng nơi địa giới.
––––––
Thế có tức không?
Thầy:
– Ðảng là gì? Nhà nước là gì? Dân là gì?
Trò Tý:
– Ðể con về hỏi Ba con đã.
Hôm sau trò trả lời:
– Thưa thầy, ba con nói trong gia đình: Ba con là “Ðảng”, má con là “Nhà nước” quản lý và con là “Dân.”
Một hôm Tý về nhà trễ bị ba bắt nhịn đói và quỳ ở một góc nhà, hắn hậm hực:
-Coi đó! “Ðảng và Nhà nước” ngồi ăn với nhau. Bắt “Dân” quỳ gối. Thế có tức không?
––––-
Bao giờ tiếp tục
Buổi chiêu đãi các phái đoàn CS các nước đến thăm Hà Nội được kết thúc trong sự lưng lửng bao tử của hầu hết thực khách. Bởi sự tiết kiệm quá đáng của Ba Xuẩn chỉ thị cho nhà bếp.
Hắn đứng xoa tay tuyên bố:
-Rất cảm kích các đồng chí từ phương xa đến dự buổi tiệc hôm nay, chúng tôi thay mặt đảng CSVN tuyên bố tạm kết thúc và sẽ tiếp tục…
Nói nửa chừng Ba Xuẩn nhớ có đồng chí cố vấn vĩ đại Trung Quốc ngồi kế bên, bèn xin chỉ thị!
-Xin đồng chí cho biết bao giờ tiếp tục buổi tiệc họp mặt kế tiếp?
Ðồng chí cố vấn Trung Quốc nhắc khéo:
-Thì cứ tuyên bố sẽ được tiếp tục khi đồng chí dứt lời!
–––––
Kén chồng
Một bộ đội bị cho ăn thiếu thốn bèn lên nhà bếp xỏ ngọt anh hỏa đầu quân:
-Theo tôi cô nào kén chồng muốn cho được tấm chồng xứng đáng phải chọn anh.
Anh nhà bếp mới hỏi:
-Tại sao phải chọn tớ?
-Thì được ăn đầy đủ mập thây ra, không cần phải nghĩ đến người khác thiếu ăn thiếu uống.
Anh nhà bếp biết anh này nói xỏ nên tức mình trả lời:
-Còn theo tớ nghĩ, cô nào kén chồng thì nên chọn anh gởi thân gởi phận mới đáng tấm chồng, mưa nắng khỏi lo.
Bộ đội mới hỏi lại:
-Tại sao lại chọn tớ chứ? Mưa nắng sao khỏi lo?
-Bởi mồm anh vẩu (hô) quá, thì che nắng che mưa cho cô ta khỏi phải mang dù cho đỡ cực thân chớ sao?
(Một độc giả góp bài cho tuần báo Người Việt Las Vegas)







































































