Thơ Giao Yên


Người ơi!


Người ơi! hồ dễ mấy mùa
Nào nguôi cái tuổi giỡn đùa tứ tung
Ðùa vui trên phản gõ mun
Trên giường tàu chắc gãy chưn có ngày
Thế mà như thổi nào hay!
Làm cho đó biết gặp đây – thẹn thùng
Không dưng khói lửa mịt mùng
Thư sinh khoác áo trận cùng lớp trai
Bỗng rầu Từ Hải cụp tai
Tình xanh cũng mất chí trai cũng tàn
Ngùi ngùi sương gió dở dang
Mấy mươi năm nỗi bàng hoàng còn đây.



Phượng ơi!
Hè về


Trường xưa vẫn nhớ vô vàn
Nhớ bàn ghế biết mơ màng linh tinh
Si em tới tội nghiệp mình!
Thường tình bút nhểu mê tình vào thơ
Thương ta gió cũng thẫn thờ
Những khi tan học đuối chờ gặp em
Nay ve nhấn phím rộn rền
Phượng ơi! Tà áo dài lênh láng lòng
Chút tình đầu sớm long đong
Gió len kỷ niệm thổi vòng quanh ta
Thấy trong ngày, tháng, năm qua
Trắng tờ giấy mỹ mực pha xanh dòng.




Em Sài Gòn
Ta vuột tay


Có nỗi buồn ta từng đem nuốt chửng
Cậy men nồng nuốt mãi vẫn chưa trôi
Em Sài Gòn! Ta vuột tay từ ấy
Xa đoạn đành! Nhớ quá đỗi đi thôi!
Ta vẫn nhớ áo mây dài tha thướt
Nét đài trang tan học bước lên đời
Gió bay nắng- Mùa nay hè lại tới
Chắc phượng hồng vẫn chật vật đua phơi
Ta lưu lạc nhớ bồn binh cố xứ
Dạo bên em đèn điện loáng trăng soi…
Sông vẫn chảy trong ta dù xa cách
Vẫn mịn màng lặng lẽ trải đầy vơi
Ta hẹn cùng em sẽ đi sở thú
Lòng dám mong dạ thú biết thương người.


Chạnh mùa nắng cháy


Lớp lớp can trường bỗng chứa chan
Chứa chan thầm thấm nắng rơi vàng
Mây trôi giạt đẫm buồn trăng ngả
Mây hỡi! Ðừng tuôn lệ buốt hàng


Năm tháng lầm lì nơi xứ lạ
Chạnh mùa nắng cháy quá thê lương!
Thuyền neo-thuyền rẽ đều vương tủi
Hồn nước xưa sau vẫn thấu tường


Tráo chác đổi dời vinh với nhục
Có khi bôi nhục thế mà vinh
Hoàng Sa và dải Trường Sa với
Bản Giốc không tha đám trá hình.

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT