Bụi và Rác (Kỳ 97)


Kỳ 97


Nguyễn Xuân Hoàng


Hồng bưng cà phê ra. Một gói ba số năm vàng rực. Khói cà phê thơm phức làm ruột tôi cồn cào. Cà phê thứ thiệt. Trời ơi, cà phê thứ thiệt. Tôi cúi xuống cái phin, giở cái nắp ra.


“Cà phê xịn đó,” Nam tiếp, “Chỉ ở đây mới có thứ thiệt. Hồng ơi, anh Phước mấy bữa nay có tới không?”


Hồng bước tới, tự nhiên kéo ghế ngồi xuống.


“Tuần trước ảnh có tới, cũng hỏi cái câu giống câu vừa hỏi. Em không biết ảnh có chuyện gì mà buồn lắm.”


Nam bóc gói thuốc, đẩy một điếu ra khỏi bao đưa về phía tôi.


“Anh Thăng làm một điếu đi,” và quay sang Hồng, Nam tiếp, “Có tin tức gì của anh hai không?”


“Chị hai đi ra Bắc, thăm anh hai chưa về. Bữa đi chỉ khóc sưng mắt. Có tin nói anh hai chết, chỉ phải ra ngoài đó nhận xác chồng.”


“Còn má đâu?”


“Má đi thăm anh Tư ở trại cải tạo Xuyên Mộc.”


Hồng nói nhưng mắt nhìn tôi dò hỏi.


“Không sao. Anh Thăng là người anh mới quen, nhưng anh có biết…”


“Anh biết gì?” Tôi cười, cầm một điếu thuốc, đập đập lên lưng bàn tay. “Tôi học được bài học là không biết gì, không tin gì, không thấy gì hết…”


“Sao anh bi quan dữ vậy? Cũng có cái phải tin chớ. Cái gì cũng nghi ngờ hết lấy gì sống? Hồng,” Nam nhắc, “Em cho anh mượn cái phích nước sôi. Này, sao hồi đó, em nói anh Tư ở trại cải tạo Hàm Tân Z30C?”


Hồng mang nước ra. Cái bình thủy lớn, nắp bị móp méo.


“Sau Hàm Tân, ảnh bị chuyển qua trại cải tạo Xuân Phước, Phú Khánh. Bây giờ Xuyên Mộc, tỉnh Ðồng Nai…”


“Cho tôi một cái nâu, cô Hồng.” Một người khách đứng ở cửa nói chõ vào.


“Mời anh vào!” Hồng đứng dậy.


Người khách là một thanh niên trẻ, ăn mặc kiểu bộ đội. Khách kéo ghế ngồi xuống, cái cặp da quàng vai bỏ xuống mặt bàn. Anh ta ngồi quay lưng vào trong, mắt ngó ra đường.


“Cô Hồng mở nhạc vàng nghe đi.”


“Có ngay!”


Tiếng Hồng nói từ phía trong và tiếp liền đó là tiếng hát của Khánh Ly. “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ…” Tôi nghe tiếng người khách ư…ư… hát theo.


“Tay này là công an khu vực đấy. Uống cà phê không phải trả tiền, nhưng cho phép nghe nhạc vàng. Hắn mê Phạm Duy lắm. Bài tủ của hắn là bài Mùa Thu Chết. Ðể anh coi…”


Nam nói chưa hết câu, tôi đã nghe tiếng người khách.


“Cô Hồng ơi, Mùa Thu Chết đi!”


Hồng mang cà phê ra đặt lên bàn khách.


“Ðây là cà phê sữa của anh. Còn Mùa Thu Chết thì sẽ có ngay.” Hồng nhìn Nam cười.


Tôi hít một hơi thuốc dài, chiêu một ngụm cà phê.


“Tôi muốn về. Anh Nam có thể cho tôi xin địa chỉ được không?”


“Sao anh không ngồi chơi thêm một chút? Tôi muốn chờ thằng Phước. Tôi cũng muốn giới thiệu anh với thằng bạn tôi. Không biết tại sao gặp anh có một lần mà tôi thích ngay.”


“Cám ơn anh Nam. Có lẽ bữa khác mình gặp nhau lâu hơn. Bữa nay vầy là đủ rồi. Anh có thể cho tôi cái địa chỉ không?”


Tôi nhắc lại và xé tờ giấy biên cho Nam mấy chữ.


“Ðây là địa chỉ của tôi!”


Nam cầm tờ giấy ngó chăm chú.


“A! Phải chỗ này là khu Mã Lạng không?”


“Ðúng.”


“Vậy thì tôi có biết. Có lần tôi chở thằng Phước tới đây.”


“Tới nhà tôi?”


“Không. Tôi đâu biết thằng Phước tới nhà ai. Mà tôi đâu có biết nhà anh. Nó bảo tôi chờ ở đầu ngõ. Có một quán cà phê. Nó đi bộ vô trong.”

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT