
Khóc Mẹ
Lễ Độc Lập Hoa Kỳ năm nay lại là ngày buồn nhất trong đời tôi vì người mẹ mà chúng tôi thương yêu nhất đã ra đi bất ngờ trong đêm. Chiều hôm nhân viên của Peek Family đến để pick up mẹ, tôi đã lái xe đi theo xe chở mẹ tôi để mẹ không cô đơn. Khi đến cổng vào khu nhà quàn, hai nhân viên người Mỹ xuống xe nói với tôi họ rất sorry vì xe họ vào thì cổng sẽ đóng lại. Tôi nói với họ không sao vì tôi muốn đứng bên ngoài một lát để mẹ biết vẫn có một người con ở gần bên khi mẹ rời gia đình. Khi trở về nhà nhìn căn phòng mà mẹ tôi đã ở đó trong suốt 23 năm qua vắng lặng thì các em tôi đã khóc òa lên và tôi cũng không ngăn được giòng nước mắt vì từ nay vĩnh viễn đã mất mẹ. Tôi cứ ngỡ rằng sau 17 năm trong lao tù cộng sản, nước mắt tôi đã khô héo, và lần đầu trong đời từ khi trưởng thành, tôi đã khóc.
Tôi đã từng đến phân ưu thăm viếng khi mẹ của những bạn mình đã thất lộc. Nhiều nhất là bạn hữu trong các trường học VNCH ngày trước. Tôi đã thấy các bạn mình mắt ngấn lệ hay đeo kính đen vì đã khóc quá nhiều, và lòng tôi vô cùng xúc động vì tôi biết một ngày nào đó không xa sẽ xẩy đến với tôi vì mẹ tôi đã quá già yếu, và sinh lão bệnh tử là con đường mà ai cũng phải đi qua. Nhiều lần mẹ tôi đã thập tử nhất sinh nhưng lại qua được, nhưng lúc chúng tôi không ngờ nhất là lúc mẹ đã lặng lẽ ra đi khi trời vừa hừng sáng.
Trong lòng trống vắng, tôi tự dưng cảm thấy hình như mình chẳng còn một ham muốn gì trên cõi đời này nữa. Trong những ngày chuẩn bị cho lễ tang, nghĩ đến mẹ lúc nào cũng có con cái quây quần một bên, bây giờ đang nằm trong căn phòng lạnh lẽo một mình chờ xuống lòng đất, tim tôi quặn đau và thấy mình có lỗi vì đã chưa chăm sóc cho mẹ được nhiều hơn nữa khi mẹ còn sống.
Mẹ ơi! Mẹ biết không? Chúng con rất thương mẹ, và đang và sẽ cầu nguyện cho mẹ được siêu thoát.
July 4th, 2016
PGĐ






