Giới thiệu thơ Viễn Phương – Vu Lan nhớ mẹ

Viễn Phương

Vu Lan nhớ mẹ

Tranh: Đinh Trường Chinh

Mùa Vu Lan ngập lòng con thương nhớ
Nghĩa mẹ hiền chín tháng nặng cưu mang
Dưới nắng mưa rong ruổi trải lầm than
Không kêu oán không phiền cho mệnh số

Trời tháng bảy cơn mưa sầu tuôn đổ
Con ngậm ngùi tưởng nhớ thuở xa xưa
Mẹ ru con êm ái khúc giao mùa!…
Cho con ngủ an bình trong tay mẹ

Con té ngã! Mẹ lòng đau như xé
Bệnh con nằm lo lắng mẹ không yên
Ngày chăm nom, thao thức suốt thâu đêm
Vẫn dịu ngọt trên môi cười héo hắt

Con khôn lớn, mẹ mỏi mòn thân xác
Bước vào đời trăm ngả mẹ lo toan
Dẫu trời kia dâu bể có đa đoan
Mẹ dìu dắt con đi từng bước nhỏ

Lòng mãi nhớ những ngày xa xưa đó
Mẹ bây giờ biền biệt cõi thiên thu
Dáng thân thương mờ mịt khói mây mù
Con ray rứt bùi ngùi trong ước mộng

Mưa giăng đổ sụt sùi cơn gió lộng
Mẹ đi rồi lạnh vắng cõi hồn con
Ơn dưỡng, sinh, con báo đáp không tròn
Mẹ ơi mãi một đời con ghi nhớ

Mùa Vu Lan 2003

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT