LTS. Linh Mục Trần Công Nghị, giám đốc sáng lập VietCatholic Network, vừa qua đời hôm Thứ Năm, 22 Tháng Tư, tại Garden Grove, hưởng thọ 76 tuổi, trong đó có 50 năm là linh mục. Nhân dịp này, nhật báo Người Việt tổng hợp các ý kiến và bài viết của thân hữu nói về ông.
Xin phân ưu với gia đình Cha Nghị. Cha Nghị đã hoàn thành sứ mạng loan báo Tin Mừng và tạo ra VietCatholic để loan báo Tin Mừng. Cha đã hoàn thành sứ mạng loan báo Tin Mừng. Chúc mừng cho VietCatholic được tiếp tục sứ mạng của Cha Nghị đã ôm ấp. Cầu cho VietCatholic có nhiều người tham dự và cộng tác để loan báo Tin Mừng. Xin ân phúc cùng gia đình họ hàng và nhớ cầu nguyện cho Cha Nghị, Gioan Trần Công Nghị, hàng ngày.

Giám Mục Hoàng Đức Oanh, cựu giám mục Giáo Phận Kontum
Vĩnh biệt anh!
Chúng em vẫn luôn hãnh diện về những công việc anh làm cho giáo hội Chúa qua thiên chức linh mục trong suốt 50 năm qua, đặc biệt là mạng lưới truyền thông Công Giáo VietCatholic mà anh đã dầy công phát triển suốt 25 năm.
Chúng em thật cảm động khi thấy có rất nhiều người yêu quý anh, cảm phục anh, thương nhớ anh khi nghe tin anh qua đời. Chúng em và các cháu vẫn mong còn nhiều cơ hội để được săn sóc cho anh, thời gian về nghỉ hưu anh cũng vẫn còn vất vả lắm, thậm chí không có giờ để săn sóc cho bản thân mình.
Anh đi rồi chúng em buồn lắm. Chúng em sẽ nhắc nhở các cháu của bác cố gắng noi gương bác, sống đạo tốt, biết sống cho tha nhân, học hành chăm chỉ để trở thành những người hữu ích cho xã hội.
Gia đình sẽ tiếp tục cầu nguyện cho anh, xin Chúa, Mẹ Maria, Mẹ La Vang sớm đưa linh hồn anh về thiên đàng hưởng hạnh phúc bên Chúa muôn đời
Vĩnh biệt anh trong tình thương nhớ.
Gia đình Sen-Ân và các cháu
Đôi lời thưa với người anh khả kính Gioan Trần Công Nghị
Anh Nghị của chúng em ơi, anh về với Chúa rồi, nhưng những lời anh thường dặn bảo không bao giờ chúng em quên.
Anh dạy chúng em rằng gia đình mình hằng tạ ơn Chúa đã cho chúng ta có Đức Tin. Anh cũng dạy chúng em phải biết ơn công lao vĩ đại của các vị thừa sai đã đem hạt giống Đức Tin gieo trồng trên mảnh đất Việt Nam. Anh dặn chúng em dừng quên ơn Đức Cha Lê Hữu Từ, cũng như Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Là người dẫn dắt gia đình mình từ Bắc vào Nam để có được cuộc sống ấm no, an vui và hạnh phúc.
Anh Nghị của chúng em ơi, các em, các cháu luôn vâng lời anh, lời bác để sống ngoan, sống tốt với mọi người. Chúng em và các cháu có được ngày hôm nay là nhờ công ơn và lời dạy bảo của anh, của bác. Không bao chúng em quên điều ấy.
Chúa đã gọi anh về với Người, chúng em và các cháu xin cúi đầu vâng theo ý Chúa.
Anh em mình hẹn gặp nhau trên nước Chúa.
Trần Thị Sen và các em, các cháu của anh

Thưa bác kính yêu,
Bác là người bác mà chúng cháu yêu quí và kính trọng.
Khi còn sống bác đã lo lắng và quan tâm chúng cháu. Từ nhỏ đến khi chúng cháu trưởng thành, bác luôn âm thầm theo dõi chúng cháu từng bước khi chúng cháu đã trưởng thành. Chị em chúng cháu vẫn thường nói bác như là người thay cha mẹ của chúng cháu, như người thầy dạy chúng cháu biết sống tử tế và yêu thương. Bác luôn nói rằng phải biết cho đi thì sẽ nhận được thật nhiều. Bác luôn hỏi chúng cháu có cần gì không, nhưng chúng cháu luôn thưa là cần bác sống lâu với chúng cháu là các cháu vui rồi. Chúng cháu hứa với bác là sẽ chăm sóc bác lúc về già, nhưng điều đó chưa thực hiện đươc thì bác đã mãi ra đi, để lại cho chúng cháu bao nỗi thương tiếc.
Chúng cháu xin cảm ơn Chúa đã cho chúng cháu một người bác thật tuyệt vời, một linh mục luôn hăng say làm việc cho Chúa.
Cháu Linh Đông
Bố kính yêu đã khuất,
Bố đã mất mấy hôm rồi mà con vẫn ngỡ ngàng không muốn tin là sự thật. Bên con đang ở cứ mưa suốt thôi, làm cho con chợt nhớ đến câu thơ của thi sĩ Nguyễn Du:
“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ…”
Vâng, cảnh cũng buồn lây với chúng con vì từ nay chúng con sẽ không còn có Bố nữa Bố ơi! Trong cuộc lữ hành trần thế, Bố đã để lại trong lòng của nhiều người biết bao niềm thương yêu và mến phục. Chúng con cũng là một trong số những người đó. Giờ đây, anh chị em và các cháu họp nhau qua mạng để cùng nhau khóc thương và chia sẻ những kỷ niệm đẹp, yêu thương nhiều về Bố.
Bố đến với chúng con rất tự nhiên, nhẹ nhàng, và thân ái, chẳng có kế hoạch hay chương trình chi cả. Những ngạc nhiên ấy làm cho chúng con thật cảm động và trân trọng. Bố luôn đồng hành với mỗi anh chị em chúng con trong những biến cố của cuộc đời. Có Bố chúng con thấy vững vàng, tự tin, yêu Chúa, yêu người và yêu đời hơn. Mặc dù rất bận rộn trong công việc, Bố luôn dành nhiều thời gian để an ủi, nâng đỡ khi gia đình anh chị em chúng con có vấn đề chi trong cuộc sống. Lúc có dịp gặp nhau, Bố luôn thoải mái, hoà mình vui đùa với các cháu nên Bố là “Super Ông” của các cháu vì ông Nghị lại thích chụp hình và chụp rất nhiều cho các cháu nữa. Bố cũng đơn sơ và giản dị đến lạ thường, luôn dành cho chúng con những điều tốt đẹp và những thuận lợi nhất, còn phần Bố sao cũng đuợc…
Với cách sống đơn giản và chân chất đó, Bố làm cho chúng con yêu mến Bố nhiều hơn. Thỉnh thoảng Bố cũng hay nói đùa với bọn con: “…Các con của Bố Nghị là phải ngoan, phải đẹp, và phải là người sống có tâm…” Chúng con nhìn nhau và trả lời rằng: “Vì Bố Nghị giỏi, nên làm con của Bố Nghị tụi con bị ‘stress’ quá luôn…” Thế là mấy Bố con lại lăn ra cười với nhau. Thật là vui Bố ha!
Ngoài chuyện tình cảm Bố dành cho chúng con và gia đình, trái tim Bố luôn hướng lòng về với Giáo Hội Mẹ Việt Nam. Chúng con còn nhớ lần Bố về Việt Nam hồi Tháng Bảy, 1999, giúp cài đặt hệ thống mạng để vào được trang web VietCatholic cho nhiều giáo xứ. Có hôm Bố phải đi đến mấy xứ luôn. Vừa mệt, vừa nóng, và vừa sợ công an đến hỏi thăm, Bố vẫn vui cười và nói: “Mình hy sinh một chút, nhưng lợi ích cho giáo hội rất nhiều đó con.”
Bố cũng muốn nhiều nơi đặt được tượng Đức Mẹ La Vang. Chúng con cùng hưởng ứng lời kêu gọi của Bố và vừa qua nơi anh hai đang coi xứ bên Canada có nhận được một tượng bằng đá hoa cương, do một gia đình ân nhân anh chị Phạm Sinh dâng tặng cho Giáo Xứ Thánh Andrew, nơi anh coi sóc. Mặc dù là xứ Tây, giờ cũng có nhiều người bản xứ biết được ít nhiều về Đức Mẹ La Vang. Cám ơn Bố nhiều cho sự khuyến khích đó.
Còn một hoài bão nữa mà Bố luôn nói với chúng con, đó là làm sao thỉnh được hài cốt của Cha Alexandre de Rhodes (15 Tháng Ba, 1593 – 5 Tháng Mười Một, 1660), là người có công lớn trong việc tạo tác chữ quốc ngữ, hiện đang chôn cất tại Isfahan, Iran, về Việt Nam, hoặc một nơi thuận tiện đâu đó, để cho đồng bào đến kính viếng và tri ân ngài. Chúng con cũng hy vọng trong một tương lai gần đây các đấng bậc đạo và đời sẽ thực hiện được ước nguyện của Bố. Chúng con nghĩ sẽ có nhiều quý ân nhân, cộng sự viên, bạn hữu, viết nhiều về Bố, cũng như tiếp tục những công việc Bố đang làm, nên Bố an tâm và an nghỉ hưởng phúc trên Thiên Đàng. Xin cầu cùng Chúa cho chúng con. Chúng con cũng xin mượn những lời cuối vần thơ của Cha Peter Hồng Phúc gởi cho Bố sáng nay để kính chào tạm biệt Bố.
“…Tạm biệt người cha, thương nhớ ngậm ngùi
VietCatholic trọn đời gắn kết.
Cha chẳng còn về quê hương đất Việt,
Nhưng quê Thiên Đàng da diết đón Cha!”
Các con cháu linh tông:
1-Linh Mục Giuse Nguyễn Khắc Hiếu, Canada
2-Tuyết Mai, chồng và các con, USA
3-Vợ chồng Bác Sĩ Trần Khắc Quyên Anh và các con, USA.
4-Dược Sĩ Nguyễn Thanh Hà Vy, chồng, và các con, USA.

Cha Nghị thương mến,
Sáng Thứ Tư, trên đường từ La Puente về, con nóng lòng muốn thăm Cụ, con có linh cảm, có thể là lần cuối… vừa bước vô nhà chị Sen cho biết Cha vừa mới mất, con lặng người… vô phòng nhìn Cụ rồi vội ra ngoài, sợ không giữ được cảm xúc của mình, con biết là Cụ không còn lâu nữa nhưng vẫn mong còn được gặp Cụ lâu hơn, vẫn mong có một phép lạ nhiệm mầu để Cụ sống thêm mấy năm nữa. VietCatholic sẽ ra sao nếu không có Cụ đây? Sáng Chúa Nhật con cùng với chị Vĩnh, chị Điểm, và chị Tươi đến thăm Cụ, nét mặt của Cụ thanh thản bình an lắm. “Cụ ơi lão bà bà đến thăm Cụ đây”…con vẫn gọi Cha là Cụ, tiếng gọi thân tình và gần gũi. “Lão bà bà,” tên Cha đặt cho con, khi trao cho con trách nhiệm chăm sóc các cô xướng ngôn viên của Cụ, cái tên mà Cụ đắc ý khi giới thiệu với mọi người. Mắt Cụ mở lớn khi nhận ra giọng nói của con, miệng Cụ như muốn nhắn gửi điều gì… con nắm tay Cụ, bàn tay Cụ thật ấm áp. Cụ ơi, suốt 50 năm Cụ đã phục vụ Chúa qua thiên chức linh mục, 25 năm miệt mài với VietCatholic, cả đời Cụ phục vụ không mỏi mệt, giờ là lúc Cụ được Chúa cho nghỉ ngơi, không còn nỗi đau nào của bệnh tật thể xác, không còn nỗi buồn phiền nào có thể chạm được đến Cụ nữa. Cụ cứ yên tâm ra đi bình an, Cụ nhé…Chúng con luôn yêu thương qúy mến Cụ… Chúng con cầu nguyện với Cụ, hát cho Cụ nghe, chúc mừng 50 năm linh mục của Cụ, chị Tươi dâng tâm tình cầu nguyện lên Chúa cho Cụ.
Lạy Chúa, chúng con biết Chúa đang hiện diện nơi đây cùng với chúng con bên giường bệnh của Cha Gioan. Chúng con cảm tạ hồng ân Chúa đã thương tuôn đổ trong suốt cuộc đời của Cha trong 76 năm với 50 năm sống hiến dâng trong thiên chức linh mục. Đời sồng hiến dâng của Cha không chỉ đóng khung nơi bàn thánh dâng Thánh Lễ hàng ngày mà còn là những bước chân không mỏi mệt trong những cố gắng đem Tin Mừng của Chúa đến với mọi người bằng nhiều cách khác nhau. Nhờ ơn Chúa, VietCatholic do Cha sáng lập đã đem lại nhiều lợi ích thiêng liêng cho rất nhiều người lương giáo trên toàn thế giới trong những năm qua. Qua chương trình này, sự dâng hiến và nhiệt tâm của Cha trở nên muối ướp cho cuộc đời thêm ấm áp, mặn mà tình Chúa. Giờ đây, giường bệnh này là bàn thánh mà Cha sẽ dâng hy lễ cuối cùng của cuộc đời Cha. Chúng con xin cùng với Cha dâng Chúa lời cầu nguyện của linh mục trong lời bài hát “Con Linh Mục:”
“Lạy Chúa Giêsu,
Con nay xin hứa, con hứa dâng cả một đời:
Dâng cả lòng trí con, dâng cả hết xác hồn.
Con linh mục, con sẽ là ánh sáng của trần gian.
Con linh mục, con sẽ là như muối của gian trần…
Hoa huệ giữa bụi gai, đau khổ chẳng nài.
Như một người con muốn yên giấc trong tay người mẹ. Như người chiến sĩ muốn gửi xác ở chốn sa trường.
Con linh mục, con muốn chết ở chân bàn thờ…
Để hồn xác con dâng làm của lễ toàn thiêu,
Để hồn xác con dâng làm của lễ TÌNH YÊU.”
Hôm nay con trở lại nhà Cụ để lấy hình cho báo Người Việt, căn nhà quá vắng lặng, bàn làm việc của Cụ còn đó mà Cụ không còn ngồi ở đó nữa. Khi nào đến thăm, Cụ cũng đang chăm chú, miệt mài làm việc không mỏi mệt. Mỗi lần gọi thăm hỏi Cụ con luôn nhắc nhở Cụ cần nghỉ ngơi, đừng làm việc quá độ…giàn gấc, mấy cây nhãn, bụi chuối bên hông, sân nhà nơi chúng con tụ họp, nơi nào cũng có hình bóng của Cụ, tiếng nói của Cụ. “Gấc chín rồi cô đến lấy, để dành cho Cô đó,” thương Cụ quá đi thôi!!! Những ngày Cụ bị tai nạn nằm trong bệnh viện UCI không thăm Cụ được. Mỗi ngày con lo lắng gọi làm phiền anh chị Ân để hỏi thăm diễn tiến bệnh tình của Cụ, báo cho mọi người, ai cũng nóng lòng muốn biết tin về sức khỏe của Cụ. Rất nhiều người, nhiều nhóm, ngày nào cũng lần chuỗi Lòng Thương Xót cầu nguyện cho Cụ. Thứ Sáu, anh Ân cho biết Cụ được về nhà, có y tá của chương trình “hospice” săn sóc. Con cầu nguyện cho cho Cụ được ra đi bằng an, xin Chúa đón nhận Cụ vào nước Trời.

Các cô xướng ngôn viên của Cụ nhận được tin rất xúc động, thương tiếc Cụ:
-“Chúng em quá ngỡ ngàng… không ngờ Cha đi rồi, Cha để lại bao nỗi nhớ thương cho rất nhiều người… Cảm ơn Chúa, em được cộng tác với Cha qua chương trình VietCatholic, công tác truyền giáo giúp ích cho rất nhiều người Công Giáo khắp nơi biết được tin tức liên quan đến Giáo Hội Công Giáo từ Rome. Được gia nhập gia đình VietCatholic, kết bạn với các chị em xướng ngôn viên, được Cha ân cần, chăm sóc, lo lắng, em thật vui và hãnh diện lắm. Cha quá giỏi nhưng lại rất khiêm nhường. Em rất thương nhớ Cha.
Trưa Thứ Hai và chiều hôm qua em được đứng bên giường Cha cho đến khi nhà quàn đưa Cha đi, em đau buồn quá vì mình đã mất Cha thật rồi!!! Xin vâng theo thánh ý của Chúa, nguyện xin Chúa cho Cha được hạnh phúc bên Chúa trên nước Trời.” (Kim Phượng)
-“Cô yêu quý, cô cháu mình thật đã mồ côi Cha rồi sao? Con sẽ nhớ mãi ‘Cụ’ và ‘Lão bà bà’ của nhóm xướng ngôn viên. Con nhớ những cú điện thoại của Cha: ‘Phương Chi, Cha khỏe lại rồi, Cha nhớ tụi bây…’ Con nhớ những cây quả mà Cha chăm sóc tốt tươi và rất vui khi được chia sẻ với mọi người. Quả gấc chin vàng, những quả chanh dây đổi màu khi chín, những trái đu đủ xanh để làm gỏi, chùm nhãn trái thật to, cùi thật dầy, thơm đậm đà, mà Cha muốn chia sẻ với mọi người. Con nhớ hình ảnh của Cha khi mọi người quây quần bên Cha, miệng cười chúm chím, dáng đi nhanh nhẹn, cái bụng tròn to. Cha vui lắm khi được họp mặt với gia đình VietChatholic. Đây là gia đình thứ hai của con…Viết đến đây mắt con cay rồi!!! Trước khi bị tai nạn Cha khỏe, bữa nay Cha khỏe lại rồi, Cha đi bộ quanh vườn mỗi ngày. Mấy bữa nữa COVID-19 lắng xuống con qua đây bàn chương trình lễ 50 năm linh mục của Cha con nhé. Con trông mong từng ngày cho dịp này nhưng bây giờ không còn cơ hội nữa rồi.” (Phương Chi)
-“Xúc động quá, mới Thứ Hai còn gặp Cha mà hôm nay Cha không còn nữa rồi!!!” (Thu Oanh)
-“Chị ơi tưởng như mới ngày nào thế mà đã gần năm năm rồi, em hãnh diện được Cha chọn đầu tiên, là chị cả của nhóm xướng ngôn viên Orange County đó. Cảm ơn Chúa em được đóng góp một phần thật nhỏ trong công việc truyền giáo mà cả đời Cha bỏ hết tâm huyết để phát triển. Dù rất bận với cơ sở thương mại nhưng vẫn cố gắng đọc tin khi Cha cần và sẵn sàng giúp cung cấp những sản phẩm của Quốc Việt cho những buổi họp mặt của Cha. Em và anh Tuấn lúc nào cũng thương yêu, quý mến Cha và luôn cố gắng tham dự những buổi họp mặt với gia đình VietCatholic. Được tin Cha bị tai nạn qua đời chúng em cũng bàng hoàng, xúc động không ngờ Cha bỏ chúng mình mà ra đi đột ngột như vậy…Chúng em tin rằng Cha đang ở một nơi bình yên và hạnh phúc hơn rồi. Cha đang mỉm cười nhìn thấy con cái Cha đang khóc thương Cha. ‘Cha đâu ngờ chúng nó thương Cha nhiều đến thế…’” (Thu Hương)
CLan, ngày 24 Tháng Tư, 2021
Thương nhớ Cha,
Cha đi rồi mà những lời nói của Cha vẫn còn đâu đây…
“Thùy Vân ơi, con cần đọc chỗ này nhanh hơn một chút, chỗ kia chậm lại một chút, chỗ này cần tâm tình hơn một chút nữa, mặt con lên TV hơi bóng, màu son không được tươi…, con hỏi mấy chị xướng ngôn viên khác coi mấy chị dùng loại phấn son nào nhé…, con vô trang web này học cách phát âm mấy chữ bằng tiếng La Tinh, tiếng Ý, tiếng Pháp… cho đúng nhé.”
“Thùy Vân ơi…” còn đâu nữa những nhắc nhở yêu thương của những ngày đầu được thu hình với Cha, cho tới một ngày Cha khen con: “Thuỳ Vân ơi, kỳ này con đọc ‘pro’ lắm rồi!” Con biết Cha khen để khuyến khích con, nhưng sao con mừng đến thế.
Thỉnh thoảng Cha gọi con: “Thùy Vân ơi hôm nay con có rảnh đến giúp Cha coi mấy cái giấy tờ này nhé.” Hoặc: “Con giúp Cha làm ‘witness’ khi Cha gặp để nói chuyện với nhân viên của công ty du lịch nhé.” Nhiều lần sau khi thu hình, Cha cho quà dặn đem về cho các con của con, lúc thì hộp bánh, khi thì trái cây. Cha luôn nhắc con mang con cái tới chơi với con của những anh chị em khác trong những buổi tiệc họp mặt Cha tổ chức tại nhà của Cha.
Thời gian Cha bị bệnh nằm ở bệnh viện UCI, con đưa bốn đứa con của con tới thăm Cha, dù Cha nói là Cha không sao, Cha còn “la” con: “Sao phải lặn lội vô thăm Cha làm gì vậy?” Thế nhưng, Cha rất vui… Con đang ngồi xem lại những hình ảnh mà các anh chị, con yêu của Cha chia sẻ. Những tấm hình chụp trong những buổi tiệc mừng tại nhà Cha, ai cũng vui cười hớn hở tuởng chừng như hình ảnh này sẽ mãi trường tồn theo năm tháng. Nhưng hôm nay tất cả chúng con đã mồ côi Cha thật rồi, khuôn mặt của Cha, nụ cười của Cha, những câu nói của Cha đong đầy trên khóe mắt, rồi đọng lại nơi trái tim con, con thấy mắt mình thật cay…
Thương nhớ Cha.
Tống Vũ Thùy Vân

Thương tiếc Cha!
Năm năm trước tôi được mời gọi phục vụ trong vai trò xướng ngôn viên cho chương trình VietCatholic News, nhờ vậy tôi được làm việc với Cha Nghị và hãnh diện được trở thành thành viên của đại gia đình VietCatholic. Lần thu hình đầu tiên vì chưa quen nên tôi bỡ ngỡ và lo lắng… Tôi bị cận thị, nhưng lại không muốn đeo kính vì sợ già, màn hình TV của Cha thì bé, chữ thì quá nhỏ, nên phải đọc đi đọc lại nhiều lần, vậy mà Cha vẫn từ tốn, kiên nhẫn với tôi. Cha điều chỉnh chữ trên màn hình to hết cỡ để tôi không phải đeo “kiếng lão” khi đọc.
Đã hơn một năm rồi, vì COVID-19, vì tình trạng sức khỏe của Cha, các chị em xướng ngôn viên không được thu hình, không được làm việc với Cha. Tôi thấy nhớ làm sao! Tháng Mười Hai năm ngoái là lần thu hình cuối của tôi. Thật không ngờ đó là lần cuối cùng được làm việc với Cha. Nhớ đến khuôn mặt dịu hiền của Cha qua những buổi thu hình, những lần gặp gỡ Cha, tôi mỉm cười với câu nói thật thân thương của Cha: “Con bây giờ thành ‘cáo già’ rồi, Cha không còn phải vất vả, mất giờ để bấm máy thu nhiều lần nữa!” Có lẽ đó là cách nói khen tặng để khích lệ tinh thần các chị em xướng ngôn viên chúng tôi đừng nản lòng, mất đi sự hăng hái khi phục vụ Chúa.
Mỗi lần đến thu hình, Cha thường loay hoay tìm một cái gì đó để làm quà cho tôi đem về. Có lần cha tặng tràng hạt cho các con tôi, cái sạc điện thoại màu hồng của Cha, mà tôi vẫn còn giữ kỷ niệm. Thật cảm động khi Cha cho tôi trái gấc để nấu xôi giỗ mẹ, chùm nhãn, cành hoa cúc vàng mang về trồng, trái đu đủ sống để làm gỏi, và những trái ớt Cha trồng trước nhà.
Những ngày cuối, khi còn trong bệnh viện UCI, Cha vẫn còn có thể nói chuyện được, tôi nhờ cô bạn làm trong bệnh viện ghé thăm Cha và gọi điện thoại để tôi được “facetime” với Cha. Nhìn thấy Cha trên giường bệnh lòng tôi bùi ngùi xúc động vì biết rằng sẽ không lâu nữa tôi vĩnh viễn không còn gặp được Cha nữa!!!
Tôi rất ngưỡng mộ và cảm phục lòng nhiệt thành hăng say của Cha, tận hiến cả cuộc đời cho Chúa và giáo hội. Khi nghe tin Cha được bác sĩ cho về nhà, tôi vội vã ghé thăm Cha, nhìn thấy Cha yếu hơn khi còn trong bệnh viện. Cầm tay Cha, tôi nói: “Con là HằngNga đến thăm Cha nè.” Cha siết nhẹ tay tôi như thể chào tôi lần cuối. Đó là lần cuối cùng tôi gặp Cha….Cha ra đi để lại bao luyến tiếc, nhớ thương không chỉ với riêng tôi, mà còn với nhiều con chiên, khán thính giả của VietCatholic khắp nơi trên thế giới thương mến Cha.
Cha đã không còn trên thế gian nữa, một mất mát lớn cho VietCatholic và cho mọi người mến mộ Cha. Nhưng tôi tin là giờ này, trên thiên đàng, Cha đang được các thánh hân hoan đón đưa vào bàn tiệc thánh. Nơi đó, các Thiên Thần hát mừng lễ kỷ niệm 50 năm linh mục của Thầy Cả Gioan Trần Công Nghị, và chắc chắn Thầy Cả Gioan sẽ luôn nguyện cầu cho tất cả chúng ta.
Thương tiếc Cha Gioan Trần Công Nghị.
HằngNga, 23 Tháng Tư, 2021
—–
*Xem thêm:
–Nhớ về anh: Cha Gioan Trần Công Nghị
–LM Trần Công Nghị, người làm nhiều việc lớn, nhưng lại vô cùng giản dị
–Thương nhớ Cha Nghị
–Nhóm Monclair tưởng nhớ Cha Gioan Trần Công Nghị
–Tưởng nhớ Cha Gioan Trần Công Nghị

