Bài luyến lưu – thơ Hoàng Xuân Sơn

Hoàng Xuân Sơn

Bài luyến lưu

một ngày còn thấy em yêu/ còn xin ngọn nắng quang thiều chứa chan. (Hình: Triết Trần)

(Tạ một linh hồn, mới quy)

Cúi đầu lạy tạ canh khuya
cho lay thức sống đủ mùa âm dương
chim ca rớt hột bên đường
mầm nhân sinh ám khúc hương lú nồng
phả gập đời. tung cánh không
hồn quằn quại mấy tơ đồng thiết thao
cú kêu đầy khoảnh khắc vào
biết đêm còn thắp trên cao một mình
em còn động tịnh gì không
mà sương ướt vội đóa hồng ly tao
tôi thiết bị mùa gặt. sâu
buồn tay hái với sắc mầu loãng tan
chao ơi cảnh giới hoang tàn
về theo con nước rập ràng bơi quanh
núi đồi. và dải chiếu manh
còn tôi trấn giữ khung thành vẹo xiêu
một ngày còn thấy em yêu
còn xin ngọn nắng quang thiều chứa chan

Ðêm rất qua. đêm. phục hàng
trong thâm u cõi mênh mang nợ người
nghe bừng một chút im hơi
phải chân ngựa tế khua trời viễn ly
thèm nhau cùng một chuyến đi
về nơi trăng dã hôn thùy mị xưa
thức cùng đêm rộng gió mùa
nhỏ nhoi thân. cảm. lạnh vừa luyến lưu


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT