CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Lượng tàu thuyền của thương hồ lui tới trao đổi, mua bán nông sản ngày càng giảm khiến chợ nổi Cái Răng, quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ, lớn nhất miền Tây có nguy cơ biến mất.
Nói với báo VNExpress hôm 5 Tháng Ba, ông Trần Minh Thành, một thương hồ, ngồi trên ghe khóm (dứa) thả neo ở đầu chợ nổi Cái Răng, cho biết trước đây mỗi sớm chợ đón khoảng 500-600 ghe tàu chở lúa, rau quả từ các nơi về đây đậu san sát, chiếm gần 2/3 mặt sông, kéo dài hơn 1 km. Thế nhưng vài năm qua, số ghe thuyền về chợ ngày càng giảm, có khi mỗi ngày chỉ 30-40 chiếc.

Theo ông Thành, ghe thuyền vắng bóng một phần do nhiều chành (điểm kinh doanh hàng hóa) đã dời sang bến sông khác thuận tiện hơn. Một số thương hồ bán tàu, ghe để lên bờ mua xe vận tải để chở hàng hóa.
Đặc biệt những năm gần đây, chính quyền thành phố Cần Thơ cho xây bờ chống sạt lở (phía quận Cái Răng) quá cao đã khiến việc vận chuyển hàng hóa giữa ghe, thuyền với nhà chành trên bờ xảy ra nhiều bất tiện. Từ việc thiếu vắng cảnh buôn bán đã khiến chợ nổi Cái Răng dần giảm sự thu hút du khách.
Anh Lâm Minh Hiếu, hướng dẫn viên một công ty du lịch lữ hành ở Sài Gòn, cho biết hơn 70% du khách của công ty khi đặt tour đến Cần Thơ đều yêu cầu đi chợ nổi. Tuy nhiên, việc quá ít ghe tàu bán hàng trên sông đã làm nhiều khách đến chợ thất vọng do không có nhiều hoạt động vui chơi, trải nghiệm.
Trước thực trạng trên, từ năm 2016 chính quyền thành phố Cần Thơ đã phê duyệt đề án “Bảo tồn, phát triển chợ nổi Cái Răng,” với tổng chi phí 63 tỷ đồng ($2.6 triệu), nhằm “bảo tồn di sản văn hóa phi vật thể quốc gia,” như thu gom rác, dời 40 bè nổi đến nơi neo đậu an toàn, hỗ trợ vốn cho hàng trăm gia đình phát triển sản phẩm du lịch, tổ chức thuyền bán quà lưu niệm, trái cây, ẩm thực trên sông… Song, đề án gần như thất bại vì chợ nổi không thu hút được lượng tàu thuyền và khách du lịch do dịch vụ kém, sản phẩm trải nghiệm đơn điệu…
Ông Nhâm Hùng, một nhà nghiên cứu văn hóa, cho hay chợ nổi Cái Răng có những giá trị văn hóa đặc sắc như phương thức trao đổi hàng hóa, lối sống, tình nghĩa xóm giềng đùm bọc, sinh hoạt văn hóa (ca hát, đờn ca tài tử) của thương hồ… Thế nhưng, đề án phát triển chợ nổi “không có nội dung bảo tồn nét văn hóa đặc trưng này.”
“Có thương hồ mới có chợ nổi. Vì vậy, mục tiêu quan trọng nhất là phải bảo tồn hoạt động giao thương và văn hóa chợ nổi để giữ chân được thương hồ,” ông Hùng nói, và cho biết về lâu dài thành phố Cần Thơ “cần chuyển đổi từ chợ nổi tự nhiên sang chợ nổi tự tạo phát triển du lịch.” Việc này nên giao cho doanh nghiệp có năng lực đầu tư khai thác, quản lý.

Ông Vương Công Khanh, phó chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân quận Cái Răng, cho hay quận đã phê duyệt chủ trương đầu tư xây dựng cầu tàu, điểm dừng chân, bãi xe, bến hàng hóa tại chợ nổi với kinh phí gần 35 tỷ đồng ($1.4 triệu), thực hiện từ nay đến năm 2025.
Trong khi đó, ông Nguyễn Thực Hiện, phó chủ tịch thành phố Cần Thơ, cho rằng thành phố “đang chuẩn bị hội nghị tổng kết đề án phát triển chợ nổi Cái Răng.”
“Các chuyên gia trên nhiều lĩnh vực sẽ được mời góp ý, đưa ra giải pháp tốt nhất để chợ nổi giữ chân người bán, bảo tồn văn hóa, phát triển du lịch,” ông Hùng cho biết thêm. (Tr.N) [qd]






























































