Các cơ chế của suy luận cảm xúc

Mục này chỉ nhằm giải đáp các thắc mắc về sức khỏe có tính cách tổng quát. Với các vấn đề cụ thể, chi tiết của từng bệnh nhân, xin liên lạc với bác sĩ để được thăm khám trực tiếp. Nhiều thông tin thiết thực và bổ ích khác về sức khỏe cũng được phát trên đài Radio Chuyện Sáng Chủ Nhật ở vùng Orange County, California, vào mỗi sáng Chủ Nhật từ 6 đến 9 giờ, trong chương trình “Câu Chuyện Sức Khỏe Sáng Chủ Nhật.” Nhiều thông tin sức khỏe bổ ích khác cũng có thể tìm thấy trên các website nguyentranhoang.com và radiochuyensangchunhat.com. Quý vị có thể liên lạc bác sĩ qua email: [email protected] hoặc điện thoại (714) 531-7930.

Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng

Khi giao tiếp, người ta thường chỉ tập trung vào những khía cạnh tiêu cực, trong khi bỏ qua những điều tích cực. (Hình minh họa: Greg Baker/AFP via Getty Images)

Các biến dạng nhận thức, suy nghĩ bị méo mó, hay rối loạn nhận thức (cognitive distortions) là những cách suy nghĩ thiên lệch có thể bóp méo nhận thức về thực tại, thường dẫn đến phản ứng cảm xúc tiêu cực, hành vi không hiệu quả và khó khăn trong việc xử lý các thách thức của cuộc sống. Chúng liên quan chặt chẽ đến các vấn đề sức khỏe tâm thần như trầm cảm, lo âu và căng thẳng, mặc dù bất cứ ai cũng có thể trải qua chúng vào những thời điểm khác nhau. 

Suy luận (dựa trên) cảm xúc (Emotional Reasoning):

Suy luận cảm xúc là một quá trình nhận thức trong đó cá nhân diễn giải trạng thái cảm xúc của mình như bằng chứng của thực tế bên ngoài. Nói cách khác, nếu họ cảm thấy một điều gì đó, họ tin rằng cảm giác đó phản ánh sự thật của tình huống. Ví dụ, nếu ai đó cảm thấy lo lắng, họ có thể kết luận rằng điều gì đó xấu sắp xảy ra, bất kể bằng chứng thực tế. Suy luận cảm xúc thường dẫn đến những nhận thức bị méo mó và có thể nuôi dưỡng các mô hình suy nghĩ tiêu cực, đặc biệt trong bối cảnh lo âu hoặc trầm cảm. 

Các cơ chế (mechanisms) của suy luận cảm xúc

Suy luận cảm xúc vận hành qua nhiều cơ chế tâm lý tinh vi, nơi cảm xúc không chỉ ảnh hưởng đến cách nhìn nhận thực tế mà còn chi phối suy nghĩ và hành vi của con người. Dưới đây là một số cơ chế chính, kèm theo các câu chuyện minh họa cho từng cơ chế này. 

1-Chuyển hóa cảm xúc thành “sự thật” (Emotion-to-Truth Conversion)

Cơ chế này xảy ra khi một người tin rằng cảm xúc của họ là bằng chứng thực tế, dù không có cơ sở lý luận hay bằng chứng khách quan nào. Người ta tin rằng nếu họ cảm thấy điều gì đó, nó chắc chắn phải là sự thật.

“Ngọn gió của bà Tư”

Bà Tư đứng trước cánh cửa chênh vênh, tay nắm chặt cái nón lá đã cũ sờn. Gió từ ngoài sông thổi vào từng đợt, lạnh buốt len lỏi qua vách nhà. Trời sắp chuyển mưa. Cả làng đã đồn thổi về đợt lũ lớn sắp tới, nhưng bà Tư chỉ ngồi yên, như tê liệt bởi sự hoảng loạn. Đôi mắt bà dõi ra dòng sông rộng mênh mông trước mặt.

“Nó sắp đến rồi,” bà thì thầm với chính mình, ánh mắt trở nên xa xăm. Gió thổi mạnh hơn, bà cảm thấy da thịt mình lạnh ngắt. “Mình cảm thấy lũ về, chắc chắn là nó đang đến.”

Cả nhà nhìn bà, lo lắng nhưng không dám lên tiếng. Chị Hai, con gái bà, dè dặt bước đến, đưa tay đặt lên vai mẹ. “Má ơi, tin tức đài bảo lũ năm nay không lớn đâu, đừng lo quá.”

Nhưng bà Tư chỉ lắc đầu, cảm giác bất an lớn dần trong lòng. “Nếu mình cảm thấy sợ hãi, nghĩa là mình đúng,” bà khăng khăng. Sự lo lắng biến thành niềm tin chắc chắn, và bà không cần thêm bằng chứng nào khác ngoài cảm xúc của chính mình. Dù trời chưa mưa, dù dòng sông vẫn yên tĩnh, nhưng trong tâm trí bà, đợt lũ đã hiện hữu, chỉ chờ phút giây cuốn phăng mọi thứ. 

2Tư duy đen trắng (Black-and-White Thinking)

Cơ chế này liên quan đến việc suy luận theo cách cực đoan, không có sự linh hoạt trong đánh giá tình huống. Cảm xúc đẩy người ta đến việc chỉ nhìn nhận mọi thứ qua hai cực đối lập: hoặc hoàn toàn tốt, hoặc hoàn toàn xấu.

“Lối về của Hùng”

Hùng bước chậm trên con đường nhỏ trải dài giữa những cánh đồng. Trời nắng nhẹ, nhưng tâm trạng anh như bị đè nặng bởi một đám mây u tối. Anh vừa bị khiển trách ở chỗ làm, và đầu óc anh cứ xoay quanh những lời nói của sếp. Mọi thứ xung quanh trở nên vô nghĩa.

“Mình thật kém cỏi,” anh lẩm bẩm, “nếu hôm nay tệ như vậy, thì chắc cả đời mình chỉ là một chuỗi thất bại.” Hùng cảm nhận sự thất vọng ngập tràn trong lồng ngực. Những gì xảy ra hôm nay dường như đã gói trọn toàn bộ cuộc sống của anh trong màu sắc đen tối.

Anh về đến nhà, nhìn thấy vợ và con đang chơi đùa trước sân. Nhưng thay vì cảm thấy an ủi, anh chỉ nhìn thấy sự khác biệt giữa niềm vui của họ và sự chán chường của mình. “Nếu mình cảm thấy bất hạnh, nghĩa là mình không thể có hạnh phúc,” anh tự nhủ. Cảm xúc tiêu cực của một ngày đã đẩy anh vào một góc nhìn đen tối về cuộc đời mình. 

3Tự quy trách nhiệm (Personalization)

Trong cơ chế này, người ta tin rằng họ là nguyên nhân của mọi vấn đề, cho dù vấn đề đó có thể không liên quan gì đến họ. Cảm xúc tiêu cực của họ được xem là bằng chứng rằng họ đã làm sai điều gì đó.

“Tiếng thở dài của mẹ”

Mai ngồi bên cạnh mẹ, nhìn bà khẽ thở dài. Mẹ đã già, đôi tay run rẩy với từng muỗng canh, đôi mắt đục mờ như không còn sức sống. Mai cảm thấy lòng mình như bị dao cắt, mặc dù không ai nói gì, nhưng cô thấy tất cả nỗi đau của mẹ là lỗi của mình.

“Mình đã không chăm sóc bà đủ tốt,” cô nghĩ. “Nếu mình cảm thấy có lỗi, chắc chắn mình đã sai.”

Dù những người trong gia đình đều khuyên nhủ rằng mẹ chỉ đang yếu dần theo tuổi tác, nhưng Mai không thể thoát khỏi cảm giác tội lỗi. Mỗi tiếng thở dài của mẹ, mỗi lần mẹ mệt mỏi đều khiến cô tin rằng mình chính là nguyên nhân. Dù chẳng ai đổ lỗi cho cô, nhưng Mai tự nhìn nhận cảm giác tội lỗi của mình như sự thật. “Nếu mình cảm thấy thế này, thì mình đã làm điều gì đó sai.” 

4Lọc thông tin tiêu cực (Negative Filtering)

Người ta thường chỉ tập trung vào những khía cạnh tiêu cực, trong khi bỏ qua những điều tích cực. Cơ chế này khiến cảm xúc tiêu cực chiếm lấy mọi suy nghĩ, dẫn đến việc nhìn nhận sự việc một cách méo mó.

“Một chiều mưa”

Phương ngồi trong quán cà phê, nhìn ra ngoài cửa kính. Cơn mưa rơi đều, nước tràn xuống vỉa hè. Cô vừa kết thúc một buổi họp công ty. Mọi người đều khen ngợi dự án mà cô tham gia, nhưng chỉ có một lời phê bình nhỏ từ sếp khiến cô không thể quên.

“Chỉ một lỗi nhỏ cũng đủ khiến mình mất điểm,” cô nghĩ. Cảm giác thất vọng và tự ti dâng lên, lấn át mọi lời khen tặng mà cô nhận được. “Nếu mình cảm thấy bị chỉ trích, nghĩa là tất cả mọi người đều thất vọng về mình.”

Phương rời quán cà phê, bước ra đường phố nhòa trong mưa, nhưng lòng cô chỉ còn cảm giác nặng nề. Dù rằng buổi họp đã kết thúc thành công, nhưng trong mắt cô, mọi thứ chỉ xoay quanh lời phê bình duy nhất đó. “Nếu mình thấy thất bại, nghĩa là mọi thứ đã thất bại.”

***

Trong các câu chuyện trên, ta thấy, các cơ chế của suy luận cảm xúc không chỉ khiến con người đánh mất sự cân bằng trong suy nghĩ mà còn chi phối cảm nhận của họ về cuộc sống. Những nhân vật trong các câu chuyện đều bị mắc kẹt trong cảm xúc của mình, để rồi từ đó đưa ra những kết luận không dựa trên sự thật mà chỉ dựa trên những cảm xúc méo mó và tiêu cực. 

Tóm tắt

Suy luận cảm xúc là một hiện tượng tâm lý phức tạp, nơi cảm xúc chi phối nhận thức của con người, khiến họ nhầm lẫn cảm xúc của mình với sự thật khách quan. Trong từng câu chuyện trên, các cơ chế của suy luận cảm xúc đã được minh họa rõ ràng qua các nhân vật, mỗi người mắc kẹt trong cảm xúc của mình và đưa ra những kết luận sai lầm về tình huống xung quanh.

Bà Tư trong “Ngọn gió của bà Tư”: Cơ chế chuyển hóa cảm xúc thành sự thật khiến bà tin rằng cảm giác bất an của mình về đợt lũ chắc chắn là thực. Dù không có bằng chứng rõ ràng, bà Tư dựa vào cảm xúc để khẳng định rằng thảm họa đang đến, cho rằng cảm giác của bà phản ánh chính xác thực tế.

Hùng trong “Lối về của Hùng”: Cơ chế tư duy đen trắng khiến Hùng chỉ nhìn nhận cuộc đời qua lăng kính cực đoan, không có sự linh hoạt. Sau một ngày làm việc tồi tệ, anh kết luận rằng cả cuộc đời mình là một chuỗi thất bại, vì anh cảm thấy thất vọng và bất hạnh, nên anh tin rằng mình không thể có hạnh phúc.

Mai trong “Tiếng thở dài của mẹ”: Cơ chế tự quy trách nhiệm khiến Mai tin rằng mình là nguyên nhân của mọi vấn đề. Cô cảm thấy tội lỗi về sức khỏe của mẹ, mặc dù không có ai đổ lỗi cho cô. Cảm xúc tội lỗi khiến cô tin chắc rằng mình đã làm sai điều gì đó, dù thực tế không phải vậy.

Phương trong “Một chiều mưa”: Cơ chế lọc thông tin tiêu cực khiến Phương chỉ tập trung vào lời phê bình nhỏ, bỏ qua mọi lời khen ngợi khác. Cô cảm thấy thất bại và cho rằng mọi người đều thất vọng về mình, dù kết quả buổi họp rất thành công. Cảm xúc tiêu cực làm cô nhìn nhận mọi thứ qua góc nhìn méo mó.

Những câu chuyện trên minh họa cách mà các cơ chế của suy luận cảm xúc có thể dẫn đến việc đưa ra những kết luận sai lầm về thực tế. Những cảm xúc tiêu cực và không chính xác này không chỉ ảnh hưởng đến cách nhìn nhận tình huống mà còn chi phối hành vi và cuộc sống của con người. Hiểu rõ các cơ chế này có thể giúp chúng ta nhận diện và kiểm soát suy luận cảm xúc, từ đó đưa ra những quyết định dựa trên lý trí và sự thật thay vì cảm xúc.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT