Thơ Nguyễn Hồng

Thơ Nguyễn Hồng

Nắng ven đồi có nhắc bạn còn tôi. (Hình: Đa Mi)

Tôi nhớ bạn bè tôi
Những vòng ôm siết chặt
Lâu rồi không yên lặng cùng nhau
Chúng mình lặng im
Nói với nhau bằng thênh thang mây trời
Bằng bao la gió biếc
Thầm thĩ đổi trao đôi điều nuối tiếc
Những cơn đau nhắc mình còn nhau.
Tôi nhớ bạn bè tôi
Có người đang buồn
Có người đang khóc
Có linh hồn vui sau tấm bia cỏ mọc
Bạn bè tôi đâu rồi???
Đâu cả rồi người ơi
Bông sữa rụng cuốn mùa Thu đi mất
Còn lại đây nỗi niềm hành khất
Nắng ven đồi có nhắc bạn còn tôi.

 

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT