Mở cửa chân mây – Thơ Võ Thị Như Mai

Võ Thị Như Mai

Mở cửa chân mây 

Anh rất gần có nghìn lớp trùng vây. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Anh đốt lên ngọn lửa trong em
Không để sưởi mùa đông băng giá
Nghe tiếng gọi thênh thang biển cả
Ngọn lửa thiêu khoảng cách đôi mình

Ta tan vào nhau như sóng gặp bờ
Như phím đàn rung trên từng cung bậc
Tiếng thời gian lướt làn da bánh mật
Đêm thở dồn run rẩy khát môi say

Hôn từng vết thương mở cửa chân mây
Ngọn nến lung linh hay bão lòng anh hỡi
Tiếng gọi hoang sơ chiều buông nông nổi
Đi về đâu sau đêm thuộc về nhau

Ánh trăng rơi mặt hồ sóng nhầu
Lấp lánh lặng yên thẳm sâu như em vậy
Trời đất trông gần nhưng xa nhau biết mấy
Anh rất gần có nghìn lớp trùng vây

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT