Một câu hỏi – Xuân Sơn

Xuân Sơn

Một câu hỏi 

Tôi bỏ đi tìm, hỏi cỏ cây. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Tôi thấy không gian – MỘT VỆT MÀU,
Tôi thấy thời gian tiễn đưa nhau;
Rối rắm như loài tranh trừu tượng,
Trôi hoài như khúc nhạc thương đau.

Có nghĩa gì không? – tôi hỏi đời.
Có phải như sông, đầy rồi vơi?
Hay là quán trọ trăm năm ở?
Hay chỉ là chơi – một cuộc chơi?

Đời ngó xuống tôi! Rồi im lìm.
Còn tôi như thể thuyền sắp chìm
Biển đời sao cứ dồi sóng mãi
Và sao thờ ơ trong màn đêm.

Tôi giận đời rồi, nên hỏi người
Và người chẳng nói, cũng chẳng cười
Chưa liếc mắt nhìn đôi mắt lạ
Lại thấy người kia đã đi rồi.

Tôi bỏ đi tìm, hỏi cỏ cây
Chẳng nói, nên tôi tìm gió mây
Cây cối, gió mây đều im lặng
Vì chẳng hiểu ra thế gian nầy.

Mệt mỏi, nên tôi chẳng đi đâu
Tôi về đất mẹ, thăm hỏi nhau.
Tôi thấy thời gian – CUỘC LY BIỆT
Và thấy không gian – MỘT VỆT MÀU.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT