Hoài niệm – Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Nguyễn Ngọc Hạnh

Hoài niệm 

Cứ là chiều, cứ mãi là tôi. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Khi tình yêu ngủ quên trên đường đời
Khi lời yêu chạm lời trong lời
Sẽ mãi còn trong tim hơi ấm
Bầu trời xanh một cõi trùng khơi

Gió chiều trôi thương nhớ đầy vơi
Nhìn mây bay mờ xa chân trời
Lời yêu bồng bềnh bao hoài niệm
Giờ còn đâu bóng đời ẩn hiện

Tay cầm tay bên nhau tình đầu
Ôi ngày xưa cơn mơ ngậm ngùi

Trái tim rơi chiều trôi mơ hồ
Tìm đâu ra bóng em xa mù

Nhớ thương nhiều mà lòng chưa vơi
Tiếc gì đâu mà tình ngậm ngùi
Thưở ban đầu mấy ai còn nhớ
Cứ lặng thầm như mây chiều trôi

Cứ là chiều, cứ mãi là tôi
Cứ là em như thuở ban đầu
Mãi là nhau của thời vụng dại
Yêu mà đâu dám ghé môi hôn

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT