Tiếc hoài sợi dây – Thơ Đặng Phú Phong

Đặng Phú Phong

Tiếc hoài sợi dây 

Màu vàng cam khổ/ Rực sáng trên môi. (Tranh: Nguyễn Trung)

Ngày xưa em bảo
Em cột chiếc dây
Xanh xanh vàng vàng
Cho anh đi dạo
Mỏi chân anh về
Không hề mất nhau
Con đường vẫn thế
Vẫn mảnh trăng thề
Gác giữa vầng mây
Nhìn nhau cười nhẹ
Màu vàng cam khổ
Rực sáng trên môi
Mãi mãi bên nhau

Nhưng mình không nợ
Em vội ra đi
Đi vội đi vàng
Buông mất sợi dây
Và anh vẫn đi
Sợi dây thiếu buộc
Phất phới tung bay
Như diều đứt dây
Sen hồng đại nội
Bay vội về đâu
Chỉ còn mặt nước
Cùng bãi cỏ diều
Anh ngồi nâng niu
Cuộc tình vuột mất

Em ơi nhớ mãi
Ngày này sợi dây
Cỏ diều mặt nước
Tiếc hoài sợi dây
Còn đâu còn đâu
Mang mang nỗi sầu

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT