Rơi – Thơ Luulythao

Luulythao

Rơi 

ân tình nào bất diệt/ giữa cõi đời vô minh. (Tranh: Cao Bá Minh)

ta rơi trên đỉnh núi
ta bay xuống vực sâu
cho càn khôn đảo lộn
xếp xếp vào trong nhau

ta chờ bên ngày cũ
viễn cảnh phút ban đầu
thắt nơ tình quá khứ
trước trước và sau sau

ôi thời gian thời gian
cứ một dòng chảy mãi
và không gian không gian
uốn cong rồi nhập lại

người hôm nao gần gũi
mà bây giờ cách ngăn
những vận hành của tuổi
người vẫn người đó chăng

ta còn là ta nữa
hay đã lạ xa rồi
bên bờ kia quá vãng
ta lặng nhìn ta trôi

trên dòng thời-không ấy
đã bao lần tái sinh
ân tình nào bất diệt
giữa cõi đời vô minh

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT